Chương 11: Chương 11

Đứng trước mặt của con gái, Trần Lâm hoàn toàn không có bất kỳ một chút trở ngại nào.

Anh rất tự nhiên, cúi thấp người xuống nhìn về phía con gái.

Sau đó, anh đưa tay dang rộng ra, rồi trực tiếp đem con gái của mình bế lên.
“Con gái, con thấy bố có đẹp trai hay không?”
Trước câu hỏi của Trần Lâm, Khánh Ngọc không hề suy nghĩ một chút nào, cô bé rất nhanh liền gật đầu đáp lại.
“Đẹp trai! Bố của con là đẹp trai nhất!”
Nghe được câu trả lời của con gái, trong lòng Trần Lâm cảm thấy vô cùng ấm áp, anh hơi xiết chặt tay, đem con gái ôm vào trong ngực.
Mà lúc này, đứng ở một bên vẻ mặt của Châu Ngọc Ánh hơi có chút ngơ ngác.

Cô thật sự không có nghĩ đến, Khánh Ngọc vậy mà có thể dễ dàng tiếp nhận Trần Lâm như thế.

Hơn nữa, nhìn bộ dáng của hai người bọn họ lúc này, nếu như người không biết còn tưởng rằng hai người họ chính là cha con ruột của nhau.
Tất nhiên, Châu Ngọc Ánh làm như thế nào cũng không nghĩ đến, sự thật chính là như vậy.

Trần Lâm, quả thật chính là cha ruột của con gái cô.
Bất quá, lúc này trong khi cả nhà ba người bọn họ đang nói chuyện vui vẻ với nhau, một âm thanh có phần không hợp với hoàn cảnh bất chợt vang lên.
“Đồ con hoang!”
Tiếng nói này vưa vang lến, cả nhà Trần Lâm đều không khỏi quay đầu nhìn sang.

Lúc này, đứng ở trước cổng trường học là từ một đứa bé trai khoảng chừng hơn bốn, năm tuổi gì đó.

Trên người đứa bé này cũng mặc đồng phục mẫu giáo giống như Khánh Ngọc.
Chỉ là, bộ dáng của đứa bé trai này nhìn rất lất cấc.

Hơn nữa, ánh mắt của nó tỏ vẻ khinh thường khi thấy gia đình ba người Trần Lâm nói chuyện vui vẻ với nhau.
Mà bị đứa bé trai lớn tiếng mắng, Khánh Ngọc cũng phản ứng lại.

Cô bé hơi chút ủy khuất, bĩu môi nói ra.
“Tôi không phải là con hoang, đây là bố tôi.

Bố tôi là bộ đội, là bộ đội đấy bạn có biết không?”
Trong miệng vừa nói, trên mặt cô bé vừa lộ ra vẻ đầy tự hào chỉ tay về phía Trần Lâm.

Mà nghe nhắc đến bố của cô bé chính là quân nhân, ánh mắt của đứa bé trai hơi có chút hoảng, vội vàng lùi lại phía sau mấy bước.
Đúng lúc này, âm thanh của một người phụ nữ ở phía sau lưng của đứa bé trai đột nhiên vang lên.
“Con trai, con làm sao thế?!”
Nghe được âm thanh của người phụ nữ này, ánh mắt của đứa bé trai bỗng dưng sáng lên.

Đồng thời, sự can đảm ở trong lòng của nó cũng tăng mạnh.
Ngay lập tức, đưa bé trai đưa tay chỉ về phía Khánh Ngọc và Trần Lâm, vẻ mặt vô cùng ủy khuất nói ra.
“Mẹ, là bọn họ, là đứa con hoang này.

Nó vừa mới mắng con, còn kêu người kia đánh con.

Con đau quá mẹ ơi!”
Vừa nói, đứa bé trai vừa nhào vào trong lồ ng ngực của mẹ mình bật khóc.

Mà chứng kiến được cảnh tượng này, ánh mắt của Trần Lâm không khỏi mở lớn.

Anh thật sự chưa từng thấy quá, một đứa trẻ nào lại giỏi diễn kịch như vậy.
Cho dù là Châu Ngọc Ánh, lúc này sắc mặt của vô cùng khó coi.

Chỉ có cô bé Khánh Ngọc là nhịn không được, ủy khuất hô lên một trận.
“Tôi không phải là con hoang, bạn mới là con hoang, cả nhà bạn mới là con hoang!”

Lời này của cô bé vừa mới nói ra, cộng với những gì mà con trai của mình đã “tố cáo”, sắc mặt của người phụ nữ trung niên giàu có tức thì nổi giận đùng đùng.
Người đàn bà này trực tiếp chỉ tay thẳng về phía cô bé Khánh Ngọc, tức giận quát ầm lên.
“Đồ thứ con hoang, mày đang nói gì đấy? Mày có tin là tao tát vỡ cái mồm của mày ra hay không hả?”
Vốn dĩ Khánh Ngọc chỉ là một đứa bé nhỏ, trong lúc tức giận mới nói ra những lời như vậy.

Lúc này, nghe được người đàn bà trước mặt đe dọa, hơn nữa bộ dáng hùng hổ dọa người như vậy, cô bé tức thì tỏ ra sợ hãi, vội vàng rụt vào trông lồ ng ngực của Trần Lâm khóc lớn.
“Bố, bố ơi, con sợ!”
Nghe được tiếng thút thít của con gái, lại nhìn thấy người phụ nữ trước mặt hoàn toàn không chịu nói lý lẽ gì, vừa lên đã lớn tiếng mắng chửi, dọa nạt con gái của mình như vậy.

Ngay lập tức, sắc mặt của Trần Lâm không khỏi lạnh xuống.
“Vốn chuyện này tôi cũng không muốn tính toán với mấy người.

Nhưng hiện tại, cô phải xin lỗi con gái của tôi ngay lập tức!”
“Ha ha ha!”
Nghe được lời nói của Trần Lâm, người phụ nữ trung niên không những không có nhận lỗi, ngược lại còn đắc ý cười to một trận.
“Mấy người thật sự là rất nực cười! Mấy người có biết, con trai của tôi là ai hay không? Mấy người là cái thá gì, lại dám bắt tôi phải xin lỗi mấy người?!”
Vừa nói, trên khuôn mặt của người phụ nữ trung niên vừa hiện lên một vẻ khinh thường.

Ngay sau đó, bà ta lại lần nữa quay sang nhìn lấy cô bé Khánh Ngọc, nói ra.
“Còn mày nữa, vừa rồi mấy mới mắng con trai của tao là gì? Mau lại đây xin lỗi con trai của tao.

Nếu không, từ đây về sau mày đừng có mơ đi đến trường học này nữa!”
Thấy người phụ nữ này đã không có cách nào để nói chuyện.

Hơn nữa, nhìn bộ dáng của bà ta hơn phân nữa là có xuất thân giàu có, đã quen với việc chỉ tay đối với người khác.
Thế nên, lúc này Trần Lâm cũng không có nói nhiều nữa.

Anh đem con gái của mình giao lại cho mẹ nó.

Sau đó, anh chậm rãi đi đến trước mặt của hai mẹ con đứng ở phía đối diện.
“Tôi nhắc lại lần nữa, bà có xin lỗi con gái của tôi hay là không?”
Nhìn thấy Trần Lâm đi tới trước mặt.

Hơn nữa, lúc này người phụ nữ trung niên mới phát hiện ra trên người Trần Lâm đang mặc một bộ quân phục có cấp bậc quân hàm đại tá.

Nhất thời, vẻ mặt của bà ta hơi có mấy phần khó coi.
Nhưng mà, qua một lúc vẻ mặt của bà ta liền trở nên lạnh lùng, nhìn về phía Trần Lâm nói ra.
“Tao không có xin lỗi đấy, mày làm gì được tao…”
Lời này của bà ta vừa mới nói xong, còn không đợi cho bà ta kịp phản ứng lại, một bàn tay của Trần Lâm đã vung lên, trực tiếp tát thẳng lên mặt của người phụ nữ này.
Bốp!
Cái tát này Trần Lâm dùng lực rất xảo diệu, mặc dù nhìn vẻ bên ngoài không thấy có vấn đề gì, nhưng nỗi đau da thịt lại không hề nhỏ.
Thế nên, sau khi bị Trần Lâm tát lên trên mặt, trong đầu của người phụ nữ trung niên không khỏi vang lên một trận ông ông.

Ngay sau đó, cảm giác nóng rát từ trên da thịt truyền đến, để cho ánh mắt của người phụ nữ trung niên mang theo mấy phần tức giận xen lẫn với sự sợ hãi.
“Mày… mày dám đánh tao?!”.