Chương 13: 13: Thuấn Bộ Tảo Y

Hà và Lân hai người một ngựa băng qua vạt rừng u tịch.

Đường đêm tối mịt mù, lá cây che kín lối, nếu không phải vì Ô Di Hà đã băng qua cánh rừng này không biết bao nhiêu lần, lại thông thạo phương pháp định hướng bằng tinh hà trên trời cao, hắn cũng khó mà định vị được.
Sau một hồi hành tẩu, hai người họ tới trước một ngôi chùa nằm giữa rừng.

Cây cối mọc um tùm giữa các khe nứt trước bậc thềm, các bức tượng đặt ngoài sân chùa đều bám bụi kín mít.

Dù cho có vẻ như ngôi chùa đã bị bỏ hoang chẳng ít lâu, xung quanh vẫn cảnh sắc vẫn vô cùng tĩnh mịch, tứ bề sâm nghiêm.
Thừa Lân cột con ngựa của mình bên một gốc cây, tảo bộ xung quanh, thưởng mãn kiến trúc của ngôi chùa.

"Cột trụ đều làm từ gỗ quý, tượng lại đúc từ nham thạch.

Nơi này quả thực đáng một gia tài.

Thật đáng tiếc không còn ai lui tới."
Ô Di Hà mới tiến lại gần, trong giọng có phẫn uất.

"Trước nơi đây là đền thờ tổ vật Nữ Chân, nhưng đến thờ vua Hi Tông, quốc vương sùng Hán học, lại dùng hết quốc khố vào các công trình Phật pháp xa hoa, nên mới có nhà chùa này ở đây.

Vua bên ngoài thì sùng Phật giáo, nhưng lại ham thích dùng hình ngục, sát hại bá tánh, vậy thì chẳng trách sao dân chúng oán thán, không tin vào lời răn dạy của Phật pháp? Người Thiết Lĩnh chúng tôi ba đời nay vẫn thờ vật tổ.

Tổ vật của thần linh sẽ cho chúng ta sức mạnh, còn ăn chay thanh tịnh thì cũng vẫn thành nấm mồ xanh cỏ thôi.

Sang đời vua Thế Tông, ta thấy cấm du nhập Phật pháp là đúng lắm."
Gia đình Thừa Lân vốn sùng Đạo giáo, nhưng vì loạn thế mà phải động binh.

Đạo giáo và Phật giáo tuy nhiều khác biệt, nhưng nội việc tôn trọng các tôn giáo khác thì cả hai đều giảng giải.

Thừa Lân vốn nhận thấy nhiều ưu việt trong các quan niệm du nhập từ Tống triều phía Nam.

Vả lại vua Thế Tông dù một mặt ngăn cản Hán hóa, nhưng vẫn mở đường ngôn luận cho Đạo giáo và Nho giáo.

Giờ đây thiên hạ loạn lạc, xã tắc lung lay, dân chúng cần cơ sở để tịnh tâm không giao động, cần quy tắc để hành xử đúng mực, cần đạo đức để ngăn bản thân làm chuyện xằng bậy.

Tổ vật giáo không răn dạy ai điều đó cả.
Dù nghĩ trong đầu là vậy, nhưng Thừa Lân giữ im lặng.

Ngay lúc này chàng không muốn tranh cãi với nghĩa huynh của mình.
"Ta đưa đệ đến đây không phải để ngắm cảnh," Dứt lời, Hà rút thanh đại đao hắn giắt sau lưng ra.

Thanh đao của hắn mang tên Bán Nguyệt Đao, lưỡi đao cong tựa hồ lưỡi liềm, với kẻ đủ khéo léo và dồi dào nội công, có thể bóp ch3t kẻ địch như một con trăn xiết mồi.

"Đệ liệu đã bao giờ nghe qua về thuấn bộ của Tảo Y Giáo?"
"Đệ chưa nghe tới."
"Cũng phải thôi.

Tảo Y Giáo chỉ là một giáo phái nhỏ, kì thực công pháp không có gì nổi trội.

Nhưng đệ có biết tại sao giáo phái này tồn tại trước cả khi Liêu quốc ra đời và vẫn tồn tại kể cả sau khi Liêu quốc sụp đổ không?"
Thừa Lân lờ mờ hiểu ra được ý của Ô Di Hà.

"Là vì bộ pháp?"
"Phải." Ô Di Hà lấy chân đạp lên thân cây, nhanh chóng bật cao lên một thân cây đối diện, rồi cứ thể trong chục bước đã leo lên tới ngọn cây cao.

Thêm một chục bước nữa, Ô Di Hà lại tiếp đất nhẹ bẫng.

Kĩ năng di chuyển thượng thừa đó là điều mà không một người phàm nào được chứng kiến trong đời, chứ chưa nói tới việc làm được.

"Bộ pháp bất phàm thì sẽ giữ được mạng."
Hà chỉ mũi đao về phía Thừa Lân mà rằng, "Rút kiếm ra đi, Hoàn đệ.

Ta sẽ cho đệ thấy sự khác biệt giữa ta và đệ."
Thừa Lân cũng rút Không Ngưng Kiếm ra, đứng một góc chùa, thủ thế sẵn sàng.
Ô Di Hà lăm lăm thanh đao, tiến về góc đối diện, miệng rằng, "Ta ra một chiêu, đệ ra một chiêu.

Không nhiều lời nữa." Nói rồi, xông vào lập tức.
Thừa Lân chớp mắt đã thấy Ô Di Hà thu hẹp khoảng cách chỉ còn cách vài gang tay, thanh đao phản quang ánh nguyện, ánh sáng lấp lánh.

Chàng vội vàng né tránh đòn tấn của Hà, tung đường kiếm thẳng đứng theo chiêu thức mình vừa học trong sách.
Ô Di Hà chỉ di chuyển được hai bước, đường kiếm của Thừa Lân đi vào thinh không.

"Chậm quá," Hà nói.
Hà thúc đốc đao vào lưng Thừa Lân, khiến chàng loạng choạng hai bước.

Thừa Lân xoay mình, vẽ một đường kiếm tuyệt mĩ, nhưng một lần nữa Ô Di Hà đã lùi ra khỏi vòng nguy hiểm.
"Chậm quá," Hà nói, tiến tới lần nữa.
Thừa Lân biết mình phải làm một điều gì đó khác biệt.

Chàng quan sát bộ pháp của Hà, rồi sao chép tương tự, tránh được lưỡi đao của Hà một lần nữa.

Thừa Lân sử dụng chiêu thức nhanh nhẹn, tinh gọn nhất mà mình biết, nhưng đường kiếm của chàng lần này bị thanh đao lưỡi liềm của Hà chặn đứng, lưỡi kiếm vướng phải thân đao như cá mắc câu.
"Khá lắm.

Nhưng vẫn chậm quá," Hà ung dung nói.
Thừa Lân lui lại, tiến tới lần nữa với bộ pháp nhanh nhất có thể.

Chàng bỏ qua mọi công lực, chỉ tập trung vào tốc độ.

Nhưng chỉ với một cú bật nhảy, Ô Di Hà lập tức biến mất khỏi tầm nhìn của chàng.
Không thể chạm tới!
Ô Di Hà xuất hiện phía sau lưng Thừa Lân, áp đốc đao lên cổ chàng.

"Đệ đã mất mạng."
Cả hai cất vũ khí, rồi Thừa Lân chắp tay cúi đầu nghiêm cẩn trước mặt Ô Di Hà, đôi mắt một tia bái phục.

"Quả thực đệ còn phải học tập huynh nhiều lắm.

Đệ xin mạn phép hỏi cảnh giới của huynh giờ đã ở tầng thứ mấy?"
Hà đáp, "Ta đã đạt tới tầng thứ ba, nhưng đệ hoàn toàn có thể học tập tinh hoa thuấn bộ khi khai mở cảnh giới thứ hai.

Đệ bây giờ tưởng như khoảng cách giữa chúng ta rất xa, nhưng trong đời ta đã gặp nhiều võ giả rồi, cũng không ít những võ hiệp trẻ tuổi.

Ta đã thấy cách đệ học hỏi ta chỉ qua thị phạm.

Nếu ta không nhầm, chỉ một năm nữa thuấn bộ của đệ sẽ vượt qua ta."
"Huynh đang đánh giá cao đệ quá."
"Bước lại các bước đệ vừa làm khi tấn công ta cho ta xem."
Thừa Lân làm theo.

Cử động chân của Thừa Lân tuy tinh giản nhưng tốc độ vẫn chưa lớn.
"Ta mất hơn nửa năm trởi để có thể di chuyển như vậy, và đệ quan sát ta một lần và làm theo được.

Giờ đệ chỉ cần biết điều khiển nguyên khí trong cơ thể thôi là sẽ thuần thục thuấn bộ sơ nhập."

Ô Di Hà có chút hối hận, cho rằng nói những lời tâng bốc này có thể khiến tiểu đệ của mình tự phụ, nhưng Thừa Lân chỉ chăm chú lắng nghe, trên nét mặt không chút thay đổi.
Hà mới tiếp lời, "Ta không làm gì khoa trương cả, chỉ đơn giản tập trung nội công vào hai bàn chân.

Nếu muốn tăng cường khả năng vận dụng nội công, luyện thuấn bộ là một cách thức vô cùng hiệu nghiệm.

Nó sẽ giúp đệ học cách tập trung nội lực của mình vào những bộ phận quan trọng và điều khiển dòng chảy của nguyên khí theo ý muốn.

Đó chính là tiền đề để đệ có thể đột phá lên cảnh giới thứ hai." Nói đoạn, ngồi xuống nghỉ chân, lấy bầu nước trong người ra uống.

"Tảo Y Giáo không nhận thêm đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn giáo phái người vì xả thân cứu quốc, người vì cầu thị võ học, nên lưu lạc khắp tứ phương.

Nhưng Giáo chủ Tảo Y Giáo vẫn đang trong thành Dinh Khẩu.

Vậy nên chúng ta mới cần di chuyển thật nhanh.

Ta sẽ truyền thụ lại cho đệ tất cả những gì ta tiếp thu được.

Nếu từ giờ tới Dinh Khẩu mà đệ thuần thục mọi bộ pháp cho nội công tầng thứ nhất, như vậy là đủ tư cách bái kiến Giáo chủ."
"Vậy huynh muốn đệ bắt đầu luyện tập thuấn bộ bao giờ?"
"Ngay bây giờ." Hà bứt một ngọn cỏ mọc giữa các kẽ hở giữa sân gạch lên.

"Đây là phi tiêu của ta." Hà xòe lòng bản tay, để lộ ra ba ngọn cỏ cứng cáp.

"Cao; trung; đoản.

Đệ hãy làm thế nào né được cả ba cùng một lúc."
~ Nếu bạn thích truyện thì hãy tặng mình một cái vote để ủng hộ truyện nhé!~.

Chapter
1 Chương 1: 1: Kim Chủ Mất Nước
2 Chương 2: 2: Ôn Quốc Công Chúa
3 Chương 3: 3: Nội Tình Biên Ải
4 Chương 4: 4: Thừa Lân Luyện Hạc Kiếm
5 Chương 5: 5: Ô Di Đạo Bất Phục
6 Chương 6: 6: Kiếm Bất Tuân Chủ
7 Chương 7: 7: Khai Mở Nội Công Tầng Thứ Nhất
8 Chương 8: 8: Ngũ Huynh Đệ Kết Giao
9 Chương 9: 9: Phá Trại Hung Nô
10 Chương 10: 10: Tâm Cơ Thốc Mãn Quần
11 Chương 11: 11: Khuyết Hoát Tự Trảm Tướng
12 Chương 12: 12: Đoạn Tuyệt Kiếm
13 Chương 13: 13: Thuấn Bộ Tảo Y
14 Chương 14: 14: Chuyện Tộc Dã Nhân
15 Chương 15: 15: Điều Nội Công Luyện Thuấn Bộ
16 Chương 16: 16: Chuyện Nga Quốc Bại Vọng
17 Chương 17: 17: Hắc Quả Đấu Sình Dương
18 Chương 18: 18: Sình Dương Chiêu Binh
19 Chương 19: 19: Nữ Tặc Hỗn Hào
20 Chương 20: 20: Bốc Hải Lãng Xuất Chiêu
21 Chương 21: 21: Lên Đường Cứu Quốc
22 Chương 22: 22: Múa Kiếm Giữa Bình Nguyên
23 Chương 23: 23: Giao Tranh Trong Rừng
24 Chương 24: 24: Ưu Tiên Của Hắc Quả
25 Chương 25: 25: Đạo Nhân Hiến Kế
26 Chương 26: 26: Trương Nhu Địch Ba Tướng
27 Chương 27: 27: Săn Lùng Trương Nhu
28 Chương 28: 28: Thâm Nhập Sơn Cốc
29 Chương 29: 29: Gặp Gỡ Từ Túc Anh
30 Chương 30: 30: Quỳ Trang Sơn Cốc
31 Chương 31: 31: Triết Biệt Trở Về
32 Chương 32: 32: Trận Cư Dung Quan
33 Chương 33: 33: Hoa Tranh Công Chúa
34 Chương 34: 34: Thế Hãn Đấu Vu Sư
35 Chương 35: 35: Đại Hãn Huyết Mạch
36 Chương 36: 36: Truật Xích Thần Chưởng
37 Chương 37: 37: Giao Liên Viện Võ Hội
38 Chương 38: 38: Cướp Hài Nữ Nhân
39 Chương 39: 39: Đãi Bộ Đầu Thương
40 Chương 40: 40: Đức Lang Quân Danh Tướng Triều Đình Hắc Quả
41 Chương 41: 41: Nam Việt Độc Lư Thương
42 Chương 42: 42: Đụng Độ Hải Xà
43 Chương 43: 43: Quái Dị Lão Nhân
44 Chương 44: 44: Ngoại Bạch Nội Hắc Châu
45 Chương 45: 45: Cương Xoa Tá Khấu Trận
46 Chương 46: 46: Thiết Ngâm Du Thi Nhân
47 Chương 47: 47: Hoán Thanh Kiếm Khúc
48 Chương 48: 48: Băng Ảnh Bạch Giới
49 Chương 49: 49: Tiến Cử Thống Soái
50 Chương 50: 50: Quyền Lực Trong Tay Ai
51 Chương 51: 51: Chuyên Gia Thám Thính
52 Chương 52: 52: Luyện Khôi Tùng Kiếm Pháp
53 Chương 53: 53: Tạm Quên Muộn Phiền
54 Chương 54: 54: Thiên Tài Múa Quạt
55 Chương 55: 55: Thương Phiến Đối Đầu
Chapter

Updated 55 Episodes

1
Chương 1: 1: Kim Chủ Mất Nước
2
Chương 2: 2: Ôn Quốc Công Chúa
3
Chương 3: 3: Nội Tình Biên Ải
4
Chương 4: 4: Thừa Lân Luyện Hạc Kiếm
5
Chương 5: 5: Ô Di Đạo Bất Phục
6
Chương 6: 6: Kiếm Bất Tuân Chủ
7
Chương 7: 7: Khai Mở Nội Công Tầng Thứ Nhất
8
Chương 8: 8: Ngũ Huynh Đệ Kết Giao
9
Chương 9: 9: Phá Trại Hung Nô
10
Chương 10: 10: Tâm Cơ Thốc Mãn Quần
11
Chương 11: 11: Khuyết Hoát Tự Trảm Tướng
12
Chương 12: 12: Đoạn Tuyệt Kiếm
13
Chương 13: 13: Thuấn Bộ Tảo Y
14
Chương 14: 14: Chuyện Tộc Dã Nhân
15
Chương 15: 15: Điều Nội Công Luyện Thuấn Bộ
16
Chương 16: 16: Chuyện Nga Quốc Bại Vọng
17
Chương 17: 17: Hắc Quả Đấu Sình Dương
18
Chương 18: 18: Sình Dương Chiêu Binh
19
Chương 19: 19: Nữ Tặc Hỗn Hào
20
Chương 20: 20: Bốc Hải Lãng Xuất Chiêu
21
Chương 21: 21: Lên Đường Cứu Quốc
22
Chương 22: 22: Múa Kiếm Giữa Bình Nguyên
23
Chương 23: 23: Giao Tranh Trong Rừng
24
Chương 24: 24: Ưu Tiên Của Hắc Quả
25
Chương 25: 25: Đạo Nhân Hiến Kế
26
Chương 26: 26: Trương Nhu Địch Ba Tướng
27
Chương 27: 27: Săn Lùng Trương Nhu
28
Chương 28: 28: Thâm Nhập Sơn Cốc
29
Chương 29: 29: Gặp Gỡ Từ Túc Anh
30
Chương 30: 30: Quỳ Trang Sơn Cốc
31
Chương 31: 31: Triết Biệt Trở Về
32
Chương 32: 32: Trận Cư Dung Quan
33
Chương 33: 33: Hoa Tranh Công Chúa
34
Chương 34: 34: Thế Hãn Đấu Vu Sư
35
Chương 35: 35: Đại Hãn Huyết Mạch
36
Chương 36: 36: Truật Xích Thần Chưởng
37
Chương 37: 37: Giao Liên Viện Võ Hội
38
Chương 38: 38: Cướp Hài Nữ Nhân
39
Chương 39: 39: Đãi Bộ Đầu Thương
40
Chương 40: 40: Đức Lang Quân Danh Tướng Triều Đình Hắc Quả
41
Chương 41: 41: Nam Việt Độc Lư Thương
42
Chương 42: 42: Đụng Độ Hải Xà
43
Chương 43: 43: Quái Dị Lão Nhân
44
Chương 44: 44: Ngoại Bạch Nội Hắc Châu
45
Chương 45: 45: Cương Xoa Tá Khấu Trận
46
Chương 46: 46: Thiết Ngâm Du Thi Nhân
47
Chương 47: 47: Hoán Thanh Kiếm Khúc
48
Chương 48: 48: Băng Ảnh Bạch Giới
49
Chương 49: 49: Tiến Cử Thống Soái
50
Chương 50: 50: Quyền Lực Trong Tay Ai
51
Chương 51: 51: Chuyên Gia Thám Thính
52
Chương 52: 52: Luyện Khôi Tùng Kiếm Pháp
53
Chương 53: 53: Tạm Quên Muộn Phiền
54
Chương 54: 54: Thiên Tài Múa Quạt
55
Chương 55: 55: Thương Phiến Đối Đầu