Chương 1: Tô Đồ Lang Quân

Cậu lớn lên trong cô nhi viện Thiên Sứ tại Ma Cao, cái tên đó khiến cho mọi người lầm tưởng rằng đó là một nơi tràn đầy tình thương, nhưng thực chất người đứng phía sau cô nhi viện này lại là một lão đại trong thế giới ngầm. Cô nhi viện này là nơi chuyên đào tạo những đứa trẻ trở thành tay sai đắc lực của tổ chức. Tên của những đứa trẻ đươc đánh số đơn giản, lúc cậu có ý thức thì biết được người ta vẫn gọi cậu là Thập Bát Tứ, là đứa trẻ số một nghìn không trăm tám mươi bốn.

Lên ba tuổi, cậu rơi vào tầm ngắm của Khâm Định, người đàn ông đáng sợ đứng sau cô nhi viện Thiên Sứ này, hay nói cách khác ông ta chính là lão đại thế giới ngầm tại Ma Cao. Khâm Định không có con ruột, bằng một nguyên nhân nào đó mà cậu biết thì ông ta từ đó đến giờ vẫn không có ý định sinh một đứa con mặc dù xung quanh ông ta có rất nhiều phụ nữ. Khâm Định đặt cho cậu cái tên Lang Quân, ông ta muốn cậu sau này trở thành một con sói trung thành phục tùng ông ta. Cậu cứ như vậy trải qua một năm đen tối, những huấn luyện hà khắc, những quy định đối với một đứa trẻ ba tuổi phải chịu đựng chỉ sợ ngay cả đến một người trưởng thành cũng không thể nào ngờ tới.

Năm bốn tuổi, Khâm Định bị một người đàn ông trẻ tuổi dùng một khẩu súng nhỏ bắn thẳng vào thái dương chết tại chỗ, cả một quá trình thanh toán đó, dưới sự hỗn loạn của cuộc tranh giành địa bàn này, cậu đều trốn dưới gầm bàn quan sát hết thảy. Máu me, những tiếng la hét thất thanh, tiếng chửi bới, tiếng cầu xin tha thứ cậu đều mắt thấy, tai nghe rõ vèn vẹn. Tuy rằng trước đó đã trải qua một quá trình huấn luyện khổ cực, nhưng khi chính mắt nhìn thấy những cảnh tượng này một đứa nhỏ bốn tuổi như cậu vẫn không thể nào lạnh lùng không có một chút cảm giác gì được.

Người đàn ông trẻ tuổi kết thúc sinh mạng của Khâm Định chỉ bằng một phát súng lạnh lẽo tên là Tô Thành, câu nghe được từ cuộc nói chuyện trước đây giữa Khâm Định và đàn em, bọn họ nói tại Thượng Hải có một người luôn nhăm nhe chiếm địa bàn của ông tại Ma Cao này, có lẽ người mà bọn họ nhắc tới chính là Tô Thành.

Lần đầu tiên cậu nhìn thấy Tô Thành là từ dưới gầm bàn làm việc của Khâm Định, trên tay người đàn ông đó vẫn cầm khẩu súng nhỏ màu bạc sáng bóng, hắn rất cao, gương mặt lạnh tanh không một chút cảm xúc, khi đôi mắt kiêu ngạo kia nhìn xuống dưới phía cậu, giống như một kẻ bề trên giành cho người dưới một ân huệ vậy, cậu cảm thấy người đàn ông này còn nguy hiểm hơn là Khâm Định rất nhiều. Chiều hôm đó, dưới tiết trời sầm sì u tối, trong cơn mưa rào cùng giông bão, Tô Thành ôm cậu rời khỏi tòa biệt thự kinh khủng này.

Một đứa trẻ bốn tuổi không có khả năng chống trả, cậu cũng không biết Tô Thành người đàn ông này có biến thành Khâm Định thứ hai hay không, nhưng hiện tại ngoài việc đi theo hắn thì cậu cũng không còn sự lựa chọn nào khác.

Tô Thành đưa cậu về khách sạn hắn đang ở, gọi phục vụ mang tới đồ ăn. Ở tại biệt thự của Khâm Định, cậu chưa khi nào được ăn một bữa ăn ngon như vậy, hơn nữa trước khi ăn cũng không phải giống như trước tranh giành với những đứa trẻ khác từng mẩu bánh mì vụn.

Còn nhớ hôm đó Tô Thành nói với cậu rằng, hắn sau này sẽ trở thành ba của cậu, cho cậu chỗ ở, đồ ăn, cho cậu đến trường, hắn sẽ không bắt cậu làm những việc mà một đứa trẻ không phải làm, cậu nghe đến đó trong lòng quả thật nảy lên một nhịp, người đàn ông này thật sự tốt đến như vậy hay sao. Nhưng khi Tô Thành nói đến hai từ nhưng mà phía sau, đôi mắt cậu liền có một tia mất mát, Khâm Định trước đây dạy cậu không có bất cứ người nào đối tốt với cậu mà không cần trả công, có lẽ Khâm Định dạy cậu điều này cũng rất đúng. Tô Thành nói sẽ cho cậu những điều trên nếu như cậu chiếm được cảm tình của người hắn yêu thương, hắn đơn giản biến cậu trở thành món quà mang đi tặng, cậu lần nữa trở thành một món hàng được mang ra trao đổi.

Lần đầu tiên Lang Quân nhìn thấy Đồ Du Du là vào buổi tối trong một tòa biệt thự rộng lớn tại Tô gia. Người đàn ông này khác với tất cả những người khác mà cậu gặp trước đó, Đồ Du Du không mang dáng vẻ đáng sợ khó gần, ngược lại là một người dịu dàng hiền hậu. Đồ Du Du cũng chính là người đã đề nghị gọi bác sĩ đến khám cho cậu khi cậu cứ khóc mãi không thôi, người đàn ông này trong mắt cậu khi ấy quả thật đã biến thành một thiên sứ, cho cậu cảm nhận được sự an toàn.

Tô Thành bế lấy cậu, còn nghiêm nghị nhắc nhở cậu:

"Đây chính là người mà ba nói, mau chào hỏi đi"

Trong lòng cậu khi ấy ngập tràn cảm xúc vui mừng cùng lo lắng, nếu như có thể được Đồ Du Du thông qua, nếu như có thể ở cạnh bên người đàn ông ấm áp như vậy, nếu thật là thế vậy thì cuộc sống sau này của cậu sẽ tốt đẹp hơn. Cậu cố gắng ngừng khóc, thật lo lắng mà nói một tiếng:

"Chào ba..."

Giây phút đợi Đồ Du Du đáp lại cậu, nhìn thấy người đàn ông đối diện cứ im lặng ngẩn người, cõi lòng cậu khi ấy hoảng hốt, người đàn ông này có phải hay không không thích cậu:

"Ba..."

Đồ Du Du không đáp lại cậu, cậu khi ấy cảm thấy mọi thứ như muốn sụp đổ, nước mắt cứ như vậy tuôn rơi, cậu ôm chặt lấy cần cổ của Tô Thành, vùi đầu vào vai hắn khóc, cậu rất sợ mình lại một lần nữa bị bỏ rơi.

"Tô Thành, hay là gọi bác sĩ đến khám cho nó có được không, nó đột nhiên khóc như vậy em thật sự rất lo lắng"

Đó là tiếng nói của người đàn ông giống như thiên sứ kia, người đàn ông đó đang lo lắng cho cậu, lại muốn mời bác sĩ đến khám cho cậu, từ đó đến giờ cho dù có ốm sốt cũng là do tự cậu tùy tiện uống thuốc từ người ngoài đưa tới, chưa khi nào cậu được bác sĩ đến khám cho.

"Nó nghĩ em không cần nó đó" Lời này là của Tô Thành đáp lời, cậu quả thật đang có suy nghĩ như vậy.

Tô Thành mang cậu đưa cho Đồ Du Du, cậu vẫn còn nhớ rất rõ cảm giác mềm mại cùng mùi hương an toàn khi ấy, Đồ Du Du khi ấy hình như cũng có chút luống cuống mà dỗ dành cậu:

"Vậy... cháu đừng khóc"

Giống như bám được vào sợi dây mong manh cứu vớt, cậu nhanh chóng nói với Đồ Du Du thế này:

"Ba... ba sẽ không cần con, sẽ đưa con cho người khác sao?"

Lên đến bốn tuổi Lang Quân mới có họ, mới được làm giấy tờ tùy thân, mới có thể chứng minh mình là một sinh mệnh tồn tại trong thế giới rộng lớn này. Tô Đồ Lang Quân là cái tên mà Đồ Du Du đặt cho cậu, người ba này cực kỳ quan tâm cậu, đối xử với cậu rất tốt, cậu cuối cùng cũng cảm nhận được hơi ấm của tình thương.

Thượng Hải là một nơi đáng sống, không phải vì nó là thành phố xa hoa bậc nhất của đất nước này, không phải vì nó sầm uất nhưng vẫn còn mang nét cổ kính riêng biệt, càng không phải vì nơi đây có dòng sông Hoàng Phố êm đềm mà cậu thích, chỉ đơn giản một điều rằng đây chính là nơi bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp của cậu, bởi vì nơi này có Đồ Du Du, có Tô Thành, nơi có hai người cho cậu hạnh phúc.

Một khoảng thời gian sau đó, vì một lý do nào đó mà một đứa nhỏ như cậu không được biết, cả nhà cậu đã chuyển tới Bắc Kinh sinh sống. Nếu như Thượng Hải chính là nơi bắt đầu sự tốt đẹp, thì Bắc Kinh chính là nơi cậu gặp được một đứa nhỏ bằng tuổi cậu, một đứa nhỏ biến thành một phần lớn cuộc sống sau này của cậu.

Ba cậu làm thủ tục nhập học cho cậu tại một ngôi trường tư nhân có hệ thống giáo dục tốt nhất thành phố, cho dù cậu chỉ mới học mẫu giáo nhưng dưới sự chăm lo của ba, hơn nữa trước kia ba cũng từng là thầy giáo cho nên ba rất quan tâm đến tương lại sau này của cậu, cụ thể hiện tại chính là việc học hành.

Cậu có tuổi thơ khác với những đứa trẻ khác, tính cách của cậu hướng nội, cậu rất ngại đi làm quen bạn mới, cũng ngại đi đến những chỗ đông người, càng ngại việc có người lạ chủ động tiếp cận cậu. Ba cậu có lẽ nhận ra đươc điều này, lần đó ba dắt cậu đến lớp mẫu giáo, sau đó liền hướng một đứa bé trai trong lớp mà vẫy tay. Đứa bé trai kia mặc bộ đồng phục lớp học, quần đùi màu đen cùng áo phông xanh da trời đáng yêu, dáng người mập mạp trắng trẻo, vừa nhìn thấy ba của cậu liền xoay người chạy thật nhanh tới:

"Chú Du Du"

Ba ngồi xổm xuống, một bên nắm tay cậu, một bên hướng đứa nhỏ kia nói:

"Tiểu Vinh, đây là con trai của chú, gọi là Quân Quân, Tiểu Vinh có thể hay không ở trong lớp chiếu cố Quân Quân một chút được chứ?"

Cậu đối với người lạ rất xa cách, đứng trước mặt đứa nhỏ này cũng tự động lùi về phía sau một bước. Đó là một đứa bé thông minh lanh lợi lại rất hay cười, đôi mắt mở lớn lấp lánh nhìn về phía cậu, cũng không quan tâm cậu có xa lạ hay không đã ngay lập tức đưa bàn tay trắng trẻo mập mạp kia nắm lấy cổ tay của cậu:

"Chú yên tâm, Quân Quân cứ giao cho cháu"

Ba của cậu có vẻ rất yên tâm, hướng cậu và đứa bé kia dặn dò một vài câu rồi cũng quay trở về.

Bên cạnh Hoàng Thế Vinh đã có một đứa bé khác ngồi, cho nên cô giáo xếp chỗ cho cậu ngồi với một đứa bé khác, là bàn nhỏ ở dãy bên phải cách Hoàng Thế Vinh ba bàn học về bên dưới. Lớp học khiến cho cậu căng thẳng, những đứa trẻ khác không cùng cậu nói chuyện, cậu từ trong cặp sách đã được ba chuẩn bị đầy đủ dụng cụ học tập chậm rãi lấy ra sách bút, lúc ngẩng đầu nhìn lên liền phát hiện ra Hoàng Thế Vinh đang quay đầu về phía sau nhìn cậu mỉm cười thật tươi, hai cái răng cửa của đứa bé kia đều không còn, Tô Đồ Lang Quân sau này liền tự nói đó là nụ cười không trọn vẹn theo đúng nghĩa đen mà Hoàng Thế Vinh dành cho mình.

Chapter
1 Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2 Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3 Chương 3: Chuyện tiểu học
4 Chương 4: Chuyện trung học
5 Chương 5: Cưng chiều
6 Chương 6: Quân Quân rất tốt
7 Chương 7: Xe đạp
8 Chương 8: Đi dã ngoại
9 Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10 Chương 10: Sang kết bạn
11 Chương 11: Tỏ tình
12 Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13 Chương 13: Gánh nặng vô hình
14 Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15 Chương 15: Tìm người
16 Chương 16: Tương kế tựu kế
17 Chương 17: Dằn mặt
18 Chương 18: Hẹn gặp
19 Chương 19: Không bỏ qua
20 Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21 Chương 21: Rục rịch
22 Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23 Chương 23: Tức giận
24 Chương 24: Làm lành
25 Chương 25: Đi siêu thị
26 Chương 26: Phòng bếp
27 Chương 27: Thuốc ngủ
28 Chương 28: Muốn ở bên
29 Chương 29: Nhung nhớ
30 Chương 30: Chị họ
31 Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32 Chương 32: Thực tập
33 Chương 33: Khoảng cách
34 Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35 Chương 35: Ghen
36 Chương 36: Tăng ca
37 Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38 Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39 Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40 Chương 40: Vị trà xanh
41 Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42 Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43 Chương 43: Không về
44 Chương 44: Thành giao
45 Chương 45: Sáng tỏ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47 Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48 Chương 48: Người thích hợp nhất
49 Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50 Chương 50: Thừa nhận
51 Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52 Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53 Chương 53: Lún sâu
54 Chương 54: Bạn học cũ
55 Chương 55: Trúng kế
56 Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57 Chương 57: Họp báo
58 Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59 Chương 59: Phòng chứa đồ
60 Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61 Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62 Chương 62: Nặng nề
63 Chương 63: Hỏi sai người
64 Chương 64: Đi ăn
65 Chương 65: Không nói ra
66 Chương 66: Tìm đến
67 Chương 67: Đợi dưới nhà
68 Chương 68: Nhắc nhở
69 Chương 69: U uất
70 Chương 70: Hạ thuốc
71 Chương 71: Đêm cuồng loạn
72 Chương 72: Sáng hôm sau
73 Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74 Chương 74: Mộng vào hào môn
75 Chương 75: Tin tức kết hôn
76 Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77 Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78 Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79 Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80 Chương 80: Họp báo đính chính 1
81 Chương 81: Họp báo đính chính 2
82 Chương 82: Kế hoạch
83 Chương 83: Thổ lộ
84 Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85 Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86 Chương 86: Play phòng bếp
87 Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88 Chương 88: Play phòng làm việc
89 Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90 Chương 90: Chứng mê tay
91 Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92 Chương 92: Cơ hội hợp tác
93 Chương 93: Bất tỉnh
94 Chương 94: Mua nhẫn
95 Chương 95: Canh chừng cậu
96 Chương 96: Mộng quá khứ
97 Chương 97: Tô Thành nhập viện
98 Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99 Chương 99: Giãi bày
100 Chương 100: Học bắn súng
101 Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102 Chương 102: Ngôi sao may mắn
103 Chương 103: Bất an
104 Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105 Chương 105: Hoa diên vĩ
106 Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107 Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108 Chương 108: Em họ
109 Chương 109: Con tim của cậu
110 Chương 110: Bất ngờ đến
111 Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112 Chương 112: Xin phép
113 Chương 113: Tân Phổ
114 Chương 114: Chìa khóa
115 Chương 115: Chỉnh người
116 Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117 Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118 Chương 118: Tra hỏi
119 Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120 Chương 120: Ngày thứ 13
121 Chương 121: Thân nhân
122 Chương 122: Cứu người
123 Chương 123: Nhập viện
124 Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125 Chương 125: Play phòng bệnh
126 Chương 126: Nữ y tá
127 Chương 127: Tìm đến
Chapter

Updated 127 Episodes

1
Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2
Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3
Chương 3: Chuyện tiểu học
4
Chương 4: Chuyện trung học
5
Chương 5: Cưng chiều
6
Chương 6: Quân Quân rất tốt
7
Chương 7: Xe đạp
8
Chương 8: Đi dã ngoại
9
Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10
Chương 10: Sang kết bạn
11
Chương 11: Tỏ tình
12
Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13
Chương 13: Gánh nặng vô hình
14
Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15
Chương 15: Tìm người
16
Chương 16: Tương kế tựu kế
17
Chương 17: Dằn mặt
18
Chương 18: Hẹn gặp
19
Chương 19: Không bỏ qua
20
Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21
Chương 21: Rục rịch
22
Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23
Chương 23: Tức giận
24
Chương 24: Làm lành
25
Chương 25: Đi siêu thị
26
Chương 26: Phòng bếp
27
Chương 27: Thuốc ngủ
28
Chương 28: Muốn ở bên
29
Chương 29: Nhung nhớ
30
Chương 30: Chị họ
31
Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32
Chương 32: Thực tập
33
Chương 33: Khoảng cách
34
Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35
Chương 35: Ghen
36
Chương 36: Tăng ca
37
Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38
Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39
Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40
Chương 40: Vị trà xanh
41
Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42
Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43
Chương 43: Không về
44
Chương 44: Thành giao
45
Chương 45: Sáng tỏ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47
Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48
Chương 48: Người thích hợp nhất
49
Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50
Chương 50: Thừa nhận
51
Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52
Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53
Chương 53: Lún sâu
54
Chương 54: Bạn học cũ
55
Chương 55: Trúng kế
56
Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57
Chương 57: Họp báo
58
Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59
Chương 59: Phòng chứa đồ
60
Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61
Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62
Chương 62: Nặng nề
63
Chương 63: Hỏi sai người
64
Chương 64: Đi ăn
65
Chương 65: Không nói ra
66
Chương 66: Tìm đến
67
Chương 67: Đợi dưới nhà
68
Chương 68: Nhắc nhở
69
Chương 69: U uất
70
Chương 70: Hạ thuốc
71
Chương 71: Đêm cuồng loạn
72
Chương 72: Sáng hôm sau
73
Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74
Chương 74: Mộng vào hào môn
75
Chương 75: Tin tức kết hôn
76
Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77
Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78
Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79
Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80
Chương 80: Họp báo đính chính 1
81
Chương 81: Họp báo đính chính 2
82
Chương 82: Kế hoạch
83
Chương 83: Thổ lộ
84
Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85
Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86
Chương 86: Play phòng bếp
87
Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88
Chương 88: Play phòng làm việc
89
Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90
Chương 90: Chứng mê tay
91
Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92
Chương 92: Cơ hội hợp tác
93
Chương 93: Bất tỉnh
94
Chương 94: Mua nhẫn
95
Chương 95: Canh chừng cậu
96
Chương 96: Mộng quá khứ
97
Chương 97: Tô Thành nhập viện
98
Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99
Chương 99: Giãi bày
100
Chương 100: Học bắn súng
101
Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102
Chương 102: Ngôi sao may mắn
103
Chương 103: Bất an
104
Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105
Chương 105: Hoa diên vĩ
106
Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107
Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108
Chương 108: Em họ
109
Chương 109: Con tim của cậu
110
Chương 110: Bất ngờ đến
111
Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112
Chương 112: Xin phép
113
Chương 113: Tân Phổ
114
Chương 114: Chìa khóa
115
Chương 115: Chỉnh người
116
Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117
Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118
Chương 118: Tra hỏi
119
Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120
Chương 120: Ngày thứ 13
121
Chương 121: Thân nhân
122
Chương 122: Cứu người
123
Chương 123: Nhập viện
124
Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125
Chương 125: Play phòng bệnh
126
Chương 126: Nữ y tá
127
Chương 127: Tìm đến