Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã

Cho dù trước đó Tô Đồ Lang Quân có cố tình muốn Hoàng Thế Vinh nóng nảy nhưng mọi chuyện vẫn có thể nằm trong tầm kiểm soát của cậu, cậu chỉ cần hướng hắn làm ra dáng vẻ ăn năn hối lỗi, đáng thương một chút, ấm ách một chút, Hoàng Thế Vinh nhất định sẽ không thể nào làm ngơ được.

Tuy rằng ngày sinh nhật của hắn, cậu đến muộn nhưng mọi chuyện vẫn theo như kế hoạch chẳng qua là thời gian bắt đầu không sớm như dự định trước đây mà hắn tự nghĩ mà thôi. Cậu vẫn ở bên cạnh hắn, nấu cho hắn đồ ăn, tặng quà cho hắn, nhìn hắn thổi nến sinh nhật, nói một tiếng chúc mừng hắn, tất cả đều không hề thiếu bất cứ thứ gì.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Tô Đồ Lang Quân nói sẽ về nhà, Hoàng Thế Vinh đương nhiên là không bỏ qua cơ hội này giữ người ta lại:

"Quân Quân, cũng muộn rồi, cậu ở lại đây đi, ngày mai tớ đưa cậu đến công ty"

Tô Đồ Lang Quân cũng không từ chối nữa, dù sao cậu cũng muốn ở lại. Hoàng Thế Vinh thấy Tô Đồ Lang Quân ngoan ngoãn nghe lời như vậy, hắn càng ngày càng cảm thấy muốn yêu thương cậu hơn, ánh mắt không tự chủ được càng ngày càng phát ra tia ấm áp không thể che giấu.

"Tiểu Vinh, điện thoại của tớ hết pin rồi, cậu cho tớ mượn điện thoại để gọi về báo ba đi"

Hoàng Thế Vinh nhanh chóng lấy điện thoại của mình đưa đến cho Tô Đồ Lang Quân, Tô Đồ Lang Quân gọi cho Đồ Du Du thông báo một tiếng, hiện tại cũng đã ngoài mười giờ rồi, bà hẳn đã cùng ba lớn năn giường:

"Ba à, hôm nay con không về nhà"

Đồ Du Du đứng ở bên cửa sổ phòng ngủ nhìn xa xăm, thật ra cũng sớm đoán ra được một phần nào đó lý do rồi:

"Không về sao?"

Tô Đồ Lang Quân nhẹ giọng đáp:

"Đúng vậy, hôm nay sinh nhật của Tiểu Vinh, ăn cơm xong cũng muộn rồi cho nên ở lại đây một đêm"

Đồ Du Du khẽ mỉm cười, đối với sự quyết định của con trai cũng sẽ không xen vào nhiều, nhưng mà vẫn nhịn không được mở miệng trêu chọc cậu một câu:

"Quân Quân, con chiều Tiểu Vinh quá sẽ khiến cho nó hư hỏng đấy"

Thật ra Tô Đồ Lang Quân cũng không có ý định giấu giếm hay bác bỏ gì, dù sao đều là người nhà có chuyện gì mà không nói ra được chứ. Vừa dứt lời bên kia đầu dây điện thoại liền có tiếng trầm thấp mang theo dục vọng truyền đến:

"Du Du"

Tô Đồ Lang Quân hiểu ý, chỉ nói một câu rồi trực tiếp cúp máy điện thoại:

"Phải vậy không ba"

Chuyện Tô Đồ Lang Quân thời gian gần đây bận rộn công việc đúng là do cậu cố tình làm như thế, chuyện hôm nay cậu đến muộn cũng là do cậu tự có sắp xếp của bản thân, nhưng chuyện để Hoàng Thế Vinh nhìn thấy cậu chảy máu cam vì tăng ca thì đó thật sự là một sự trùng hợp, cũng thật không ngờ sự trùng hợp này lại cho ra hiệu ứng tốt đến như thế.

Tô Đồ Lang Quân mấy ngày gần đây quả thật mệt mỏi vì công việc, lại cộng thêm việc nhớ nhung ai kia, mỗi ngày đều ăn không ngon miệng, ngủ không ngon giấc. Chính vì thế sau khi ngâm mình trong bồn nước ấm, mặc trên mình bộ quần áo có mùi hương đặc trưng của đối phương, nằm trên chiếc giường quen thuộc, cảm nhận được hơi thở người mình yêu liền rất nhanh mà chìm vào giấc ngủ.

Hoàng Thế Vinh nằm cạnh Tô Đồ Lang Quân, trái tim trong lồng ngực lại bắt đầu đập thình thịch, hôm nay cậu mặc quần dài, áo dài tay, cả người đều được đắp chăn kín chỉ để lộ ra được gương mặt nhỏ nhắn tinh tế, nhưng chẳng hiểu sao Hoàng Thế Vinh cũng thấy khắp cơ thể nhộn nhạo khó chịu.

Hắn nhẹ nhàng xoay người về phía cậu, động tác chậm rãi kéo cậu ôm vào trong lồng ngực mình, cơ thể kia nhỏ gầy vô cùng nhẹ, trên đó vẫn còn mùi hương của sữa tắm nhàn nhạt. Hoàng Thế Vinh thở dài một hơi, không rõ là vì hắn đang mệt mỏi với việc kìm nén dục vọng hay là do đau lòng cậu mấy ngày nay chịu khổ ở bên ngoài, hay là do cả hai, chỉ biết hắn cứ như vậy cúi đầu đặt nhẹ một nụ hôn trên trán cậu.

Người trong lòng đã say giấc nồng, căn bản không hề phát hiện ra bên cạnh mình có người ôm dục vọng tà ý, mà nếu như quả thật phát hiện ra thì cậu vẫn sẽ ngoan ngoãn nghe theo mà không phản kháng, đáng tiếc Hoàng Thế Vinh cho đến tận thời điểm hiện tại vẫn không biết điều này.

Hoàng Thế Vinh vuốt nhẹ mái tóc của Tô Đồ Lang Quân, mái tóc mềm mại mát lạnh chạm vào giống như nhung lụa, trên người cậu không có chỗ nào không giống như nhung lụa thượng hạng cả, khiến cho Hoàng Thế Vinh hắn chỉ còn biết ao ước khao khát, lén lút nhân lúc cậu ngủ mà làm càn chứ không dám ở trước mặt cậu mạo phạm.

Hoàng Thế Vinh cúi đầu hôn lên cằm của Tô Đồ Lang Quân, đã thật nhiều lần hắn khao khát được chạm vào đôi môi xinh đẹp kia nhưng hắn đến cuối cùng vẫn phải kiềm chế lại, hắn không muốn bản thân mình trở nên lưu manh đến như vậy, đôi môi kia nếu như để cậu phát hiện ra nhất định cậu sẽ tức giận, cho nên ngay cả khi cậu ngủ mê man không biết thì trong tiềm thức của hắn cũng vẫn không thể nào làm cho cậu tức giận được.

Hoàng Thế Vinh luyến tiếc rời khỏi cằm của Tô Đồ Lang Quân, vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cậu. Hoàng Thế Vinh do dự một hồi cuối cùng vẫn lựa chọn đưa tay luồn vào trong áo thun rộng rãi của cậu, bàn tay châm rãi di chuyển ở phía sau lưng, dừng một chút mới dám tiến lên cao hơn.

Hoàng Thế Vinh cảm thấy bản thân có điểm xấu xa, Tô Đồ Lang Quân khi ngủ không hề có bất cứ sự phòng vệ nào với hắn, con mèo nhỏ vẫn ngây ngô rúc vào lồng ngực hắn giống như là tin tưởng giao phó sự an toàn của bản thân cho hắn vậy. Hoàng Thế Vinh vừa định thu tay lại thì Tô Đồ Lang Quân liền trở mình một chút, cậu vòng tay qua ôm chặt lấy hắn hơn, cả người đều dính sát vào hắn không hề lộ ra chút khe hở nào. Hoàng Thế Vinh thở dài, đêm nay lại là một đêm thức trắng dằn vặt của hắn rồi.

...

Buổi sáng ngày hôm sau, tại văn phòng xảy ra một sự kiện lớn, khiến cho việc này rất nhanh đều được truyền khắp cả Hoàng thị chỉ trong nửa tiếng đồng hồ.

Thực tập sinh Tô Đồ Lang Quân vốn không được Bạch trưởng phòng của phòng marketing cho thái độ tốt, bởi vì nộp chậm báo cáo một ngày liền bị cô ta quát nạt, ở ngay trong phòng làm việc ném tài liệu báo cáo kia xuống dưới mặt đất nghiêm giọng nói:

"Tôi nói cho cậu thời gian 7 ngày, hiện tại đã là 8 ngày rồi. Cậu căn bản không có trách nhiệm hoàn thành công việc được giao, nếu như giả sử sau này cậu cũng thất hứa như thế thì cậu có biết công ty sẽ phải chịu tổn thất nặng nề thế nào hay không?"

Tô Đồ Lang Quân đứng ở trước mặt Bạch Thanh Nhã, im lặng nhìn cô ta một chút rồi lại cúi người nhặt bản báo cáo kia lên đặt ở bàn làm việc:

"Bạch trưởng phòng, tôi sau này sẽ rút kinh nghiệm"

Dáng vẻ của Tô Đồ Lang Quân nhìn qua rất lễ độ nhưng trong lời nói không hề tồn tại bất cứ một tia thành ý nào, có cảm giác giống như cậu đang cố tình chọc tức cô ta vậy. Bạch Thanh Nhã cầm lấy báo cáo trong tay, đến nhìn cũng không nhìn đã trực tiếp xé làm đôi bản báo cáo kia:

"Nếu như sau này có một dự án, cậu chậm chân hơn đôi thủ một giờ thôi thì công sức của cậu cũng sẽ không được nhà đầu tư công nhận đâu. Cậu nghe cho rõ đây, phòng này tôi sẽ không giữ cậu lại, cậu ngay lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi đây đi"

Thường ngày Tô Đồ Lang Quân thích nhắc nhở góp ý những sơ hở trong cách làm việc của cô, hiện tại cô liền cố tình mở cửa phòng làm việc của mình, lên giọng lớn tiếng muốn để cho nhân viên bên ngoài cũng nghe thấy hòng muốn lấy lại mặt mũi. Nhưng có một điều mọi người bên ngoài vì muốn xem cho rõ quang cảnh bên trong cho nên đã đứng lên khiến cho phòng đối diện nhìn vào cũng thấy sự nhốn nháo bên đó, Hoàng Thế Vinh đương nhiên sẽ không ngồi im, hắn nâng bước đi qua phòng marketing xem thử quả nhiên bên trong thật sự đang có chuyện.

Tô Đồ Lang Quân đang đứng ở trước mặt của Bạch Thanh Nhã, bên dưới mặt đất còn có giấy tờ bị xé lộn xộn, bởi vì Tô Đồ Lang Quân hiện tại đang đứng quay lưng lại với bên ngoài cho nên Hoàng Thế Vinh không thấy được sắc mặt của cậu lúc này, trong đầu hắn đã tự phác họa lên được dáng vẻ lo lắng sợ hãi đến đáng thương kia của cậu.

Từng lời nói của Bạch Thanh Nhã nghe ra được sự ác ý ở bên trong, Hoàng Thế Vinh càng nghe càng cảm thấy nóng tai, hai nắm đấm trong tay cũng nắm chặt lại, nếu như hiện tại trưởng phòng là một người đàn ông thì hắn nhất định sớm cho đối phương đo ván dưới sàn nhà rồi.

Hoàng Thế Vinh mang theo dáng vẻ sát khí vô cùng, giống như chuẩn bị đi đánh nhau với người nào đó, tất cả nhân viên trong phòng liền tự giác hoảng sợ chạy về chỗ ngồi của mình, nhưng ánh mắt vẫn nhịn không được tự giác nhìn theo hắn muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Bạch trưởng phòng, tôi đã cố gắng hoàn thành báo cáo nhanh nhất có thể"

Bạch Thanh Nhã mở lớn hai mắt muốn thị uy:

"Tôi không cần biết, tôi giao thời hạn cho cậu là bảy ngày, nếu như cảm thấy làm không kịp thì phải tăng ca, tăng ca như thế nào để làm kịp thì thôi"

Tô Đồ Lang Quân lên tiếng:

"Tôi..."

Nhưng mà cậu chỉ vừa mới phát ra một chữ, phai sau lưng cậu liền có một nói giận dữ quát lớn:

"Ai cho phép cô có quyền nói cậu ấy tăng ca nhiều ngày như thế?"

Giọng nói của Hoàng Thế Vinh còn lớn hơn giọng nói của Bạch Thanh Nhã, hắn quát lớn khiến cho tất cả mọi người trong phòng cũng phải giật mình nhất thời đình chỉ động tác mà im lặng.

Bạch Thanh Nhã cũng bị áp chế bởi sự tức giận phát ra trên người Hoàng Thế Vinh, ấp úng nửa ngày mới dặn ra được một câu:

"Hoàng thiếu gia... tôi đang dạy dỗ cấp dưới"

Bạch Thanh Nhã có thói quen thích dùng bút máy cho nên trên bàn làm việc lúc nào cũng có một lọ mực để sẵn, Hoàng Thế Vinh liếc mắt nhìn thấy lọ mực đang mở, trên bàn làm việc của cô ta còn có bản kế hoạch gì đó, hắn liền bước về phía trước đập mạnh xuống bàn, cố tình vung tay để cho lọ mực kia đổ ra trên bàn kế hoạch đó. Bạch Thanh Nhã hốt hoảng lùi lại phía sau một bước, đến khi kịp định thần lại vội nhặt lọ mực kia bỏ sang một bên thì bản kế hoạch đã bị hủy hết:

"Hoàng thiếu gia, đây là bản kế hoạch rất quan trọng, ngay mai tôi phải nộp lên sếp tổng đó"

Hoàng Thế Vinh trừng lớn hai mắt:

"Nói cái gì, nếu như quan trọng thì tăng ca làm đi"

Bạch Thanh Nhã ức đến mức trợn lớn hai mắt, gương mặt trắng bệch:

"Hoàng thiếu gia, cậu..."

Hoàng Thế Vinh xoay người kéo cổ tay của Tô Đồ Lang Quân rời khỏi phòng làm việc, kéo cậu về đến bên phòng làm việc của hắn rồi đóng rầm cánh cửa lại khiến cho mọi người vẫn còn chưa kịp định thần lại những chuyện vừa xảy ra.

"Tiểu Vinh, chuyện cũng không có gì..."

Tô Đồ Lang Quân nhẹ giọng ở bên cạnh hắn nói nhỏ, nhưng mà không kịp đợi cho cậu nói xong Hoàng Thế Vinh đã giận dữ mà lớn tiếng cắt ngang lời cậu:

"Quân Quân, cậu có phải bị ngốc hay không hả, rõ ràng là cô ta làm khó cậu, cậu còn nói không có gì?"

Giây tiếp theo trong phòng làm việc kia liền có sự im lặng bao trùm, Hoàng Thế Vinh cũng không cố tình muốn nói ra những lời kia, chỉ là do hắn tức giận bất bình thay cho cậu mà thôi, nhưng đến khi hắn nhìn lên đã thấy đôi mắt có hàng lông mi cong vút kia ẩm ướt, đáy mắt long lanh chỉ chực chờ tràn lệ nóng, Hoàng Thế Vinh hốt hoảng đến độ chân tay đều cảm thấy thừa thãi vội bước về phía cậu nói:

"Quân Quân, tớ không có cố ý lớn tiếng với cậu, tớ là lớn tiếng tức giận cô ta, là cô ta ức hiếp cậu".

Chapter
1 Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2 Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3 Chương 3: Chuyện tiểu học
4 Chương 4: Chuyện trung học
5 Chương 5: Cưng chiều
6 Chương 6: Quân Quân rất tốt
7 Chương 7: Xe đạp
8 Chương 8: Đi dã ngoại
9 Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10 Chương 10: Sang kết bạn
11 Chương 11: Tỏ tình
12 Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13 Chương 13: Gánh nặng vô hình
14 Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15 Chương 15: Tìm người
16 Chương 16: Tương kế tựu kế
17 Chương 17: Dằn mặt
18 Chương 18: Hẹn gặp
19 Chương 19: Không bỏ qua
20 Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21 Chương 21: Rục rịch
22 Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23 Chương 23: Tức giận
24 Chương 24: Làm lành
25 Chương 25: Đi siêu thị
26 Chương 26: Phòng bếp
27 Chương 27: Thuốc ngủ
28 Chương 28: Muốn ở bên
29 Chương 29: Nhung nhớ
30 Chương 30: Chị họ
31 Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32 Chương 32: Thực tập
33 Chương 33: Khoảng cách
34 Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35 Chương 35: Ghen
36 Chương 36: Tăng ca
37 Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38 Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39 Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40 Chương 40: Vị trà xanh
41 Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42 Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43 Chương 43: Không về
44 Chương 44: Thành giao
45 Chương 45: Sáng tỏ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47 Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48 Chương 48: Người thích hợp nhất
49 Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50 Chương 50: Thừa nhận
51 Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52 Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53 Chương 53: Lún sâu
54 Chương 54: Bạn học cũ
55 Chương 55: Trúng kế
56 Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57 Chương 57: Họp báo
58 Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59 Chương 59: Phòng chứa đồ
60 Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61 Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62 Chương 62: Nặng nề
63 Chương 63: Hỏi sai người
64 Chương 64: Đi ăn
65 Chương 65: Không nói ra
66 Chương 66: Tìm đến
67 Chương 67: Đợi dưới nhà
68 Chương 68: Nhắc nhở
69 Chương 69: U uất
70 Chương 70: Hạ thuốc
71 Chương 71: Đêm cuồng loạn
72 Chương 72: Sáng hôm sau
73 Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74 Chương 74: Mộng vào hào môn
75 Chương 75: Tin tức kết hôn
76 Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77 Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78 Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79 Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80 Chương 80: Họp báo đính chính 1
81 Chương 81: Họp báo đính chính 2
82 Chương 82: Kế hoạch
83 Chương 83: Thổ lộ
84 Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85 Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86 Chương 86: Play phòng bếp
87 Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88 Chương 88: Play phòng làm việc
89 Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90 Chương 90: Chứng mê tay
91 Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92 Chương 92: Cơ hội hợp tác
93 Chương 93: Bất tỉnh
94 Chương 94: Mua nhẫn
95 Chương 95: Canh chừng cậu
96 Chương 96: Mộng quá khứ
97 Chương 97: Tô Thành nhập viện
98 Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99 Chương 99: Giãi bày
100 Chương 100: Học bắn súng
101 Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102 Chương 102: Ngôi sao may mắn
103 Chương 103: Bất an
104 Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105 Chương 105: Hoa diên vĩ
106 Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107 Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108 Chương 108: Em họ
109 Chương 109: Con tim của cậu
110 Chương 110: Bất ngờ đến
111 Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112 Chương 112: Xin phép
113 Chương 113: Tân Phổ
114 Chương 114: Chìa khóa
115 Chương 115: Chỉnh người
116 Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117 Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118 Chương 118: Tra hỏi
119 Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120 Chương 120: Ngày thứ 13
121 Chương 121: Thân nhân
122 Chương 122: Cứu người
123 Chương 123: Nhập viện
124 Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125 Chương 125: Play phòng bệnh
126 Chương 126: Nữ y tá
127 Chương 127: Tìm đến
Chapter

Updated 127 Episodes

1
Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2
Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3
Chương 3: Chuyện tiểu học
4
Chương 4: Chuyện trung học
5
Chương 5: Cưng chiều
6
Chương 6: Quân Quân rất tốt
7
Chương 7: Xe đạp
8
Chương 8: Đi dã ngoại
9
Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10
Chương 10: Sang kết bạn
11
Chương 11: Tỏ tình
12
Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13
Chương 13: Gánh nặng vô hình
14
Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15
Chương 15: Tìm người
16
Chương 16: Tương kế tựu kế
17
Chương 17: Dằn mặt
18
Chương 18: Hẹn gặp
19
Chương 19: Không bỏ qua
20
Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21
Chương 21: Rục rịch
22
Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23
Chương 23: Tức giận
24
Chương 24: Làm lành
25
Chương 25: Đi siêu thị
26
Chương 26: Phòng bếp
27
Chương 27: Thuốc ngủ
28
Chương 28: Muốn ở bên
29
Chương 29: Nhung nhớ
30
Chương 30: Chị họ
31
Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32
Chương 32: Thực tập
33
Chương 33: Khoảng cách
34
Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35
Chương 35: Ghen
36
Chương 36: Tăng ca
37
Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38
Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39
Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40
Chương 40: Vị trà xanh
41
Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42
Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43
Chương 43: Không về
44
Chương 44: Thành giao
45
Chương 45: Sáng tỏ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47
Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48
Chương 48: Người thích hợp nhất
49
Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50
Chương 50: Thừa nhận
51
Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52
Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53
Chương 53: Lún sâu
54
Chương 54: Bạn học cũ
55
Chương 55: Trúng kế
56
Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57
Chương 57: Họp báo
58
Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59
Chương 59: Phòng chứa đồ
60
Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61
Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62
Chương 62: Nặng nề
63
Chương 63: Hỏi sai người
64
Chương 64: Đi ăn
65
Chương 65: Không nói ra
66
Chương 66: Tìm đến
67
Chương 67: Đợi dưới nhà
68
Chương 68: Nhắc nhở
69
Chương 69: U uất
70
Chương 70: Hạ thuốc
71
Chương 71: Đêm cuồng loạn
72
Chương 72: Sáng hôm sau
73
Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74
Chương 74: Mộng vào hào môn
75
Chương 75: Tin tức kết hôn
76
Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77
Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78
Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79
Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80
Chương 80: Họp báo đính chính 1
81
Chương 81: Họp báo đính chính 2
82
Chương 82: Kế hoạch
83
Chương 83: Thổ lộ
84
Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85
Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86
Chương 86: Play phòng bếp
87
Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88
Chương 88: Play phòng làm việc
89
Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90
Chương 90: Chứng mê tay
91
Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92
Chương 92: Cơ hội hợp tác
93
Chương 93: Bất tỉnh
94
Chương 94: Mua nhẫn
95
Chương 95: Canh chừng cậu
96
Chương 96: Mộng quá khứ
97
Chương 97: Tô Thành nhập viện
98
Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99
Chương 99: Giãi bày
100
Chương 100: Học bắn súng
101
Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102
Chương 102: Ngôi sao may mắn
103
Chương 103: Bất an
104
Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105
Chương 105: Hoa diên vĩ
106
Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107
Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108
Chương 108: Em họ
109
Chương 109: Con tim của cậu
110
Chương 110: Bất ngờ đến
111
Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112
Chương 112: Xin phép
113
Chương 113: Tân Phổ
114
Chương 114: Chìa khóa
115
Chương 115: Chỉnh người
116
Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117
Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118
Chương 118: Tra hỏi
119
Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120
Chương 120: Ngày thứ 13
121
Chương 121: Thân nhân
122
Chương 122: Cứu người
123
Chương 123: Nhập viện
124
Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125
Chương 125: Play phòng bệnh
126
Chương 126: Nữ y tá
127
Chương 127: Tìm đến