Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân

Hoàng Thế Vinh lần đầu tiên có bạn gái, việc này khiến cho những nữ sinh trong lớp âm thầm nuối tiếc, bọn họ nuối tiếc vì hoa trong nhà cuối cùng lại bị người ngoài hái mất, từ đó đến giờ bởi vì e ngại Tô Đồ Lang Quân nên trong lớp mới không ai dám ở trước mặt hắn bày tỏ tâm ý, nếu như biết trước chuyện dễ dàng như vậy thì cơ hội này bọn họ nhất định sẽ không để đến lượt Diêu Tịnh Tuyết đâu. Nam sinh trong lớp học bắt đầu ở sau lưng hai người họ bạn tán, thật không ngờ rằng Tô Đồ Lang Quân lại dễ dàng để yên như vậy, nhìn xem Hoàng Thế Vinh và Diêu Tịnh Tuyết đã chính thức trở thành một cặp rồi, Tô Đồ Lang Quân vẫn không hề có phản ứng gì, chuyện này khiến cho đám nam sinh bắt đầu đoán già đoán non, có người nói Tô Đồ Lang Quân dù cho có tài giỏi đến như nào đi chăng nữa cũng không thể muốn làm gì thì làm, Hoàng Thế Vinh muốn quen bạn gái thì cậu không thể nào ngăn cản. Có người lại nói lấy tính cách kia của Tô Đồ Lang Quân chuyện Diêu Tịnh Tuyết bị chỉnh sẽ không còn xa, cái này giống như là sự bình yên trước cơn bão vậy.

Không ai có thể đoán được cậu đang nghĩ cái gì bởi vì cậu không thích bị người khác đoán ra được suy nghĩ của mình. Diêu Tịnh Tuyết có bị chỉnh hay không, chuyện này đương nhiên sẽ chỉnh, chỉ là cậu muốn chậm rãi một chút dù sao đây cũng xem như là người bạn gái đầu tiên của Hoàng Thế Vinh.

Sau khi nghỉ trưa xong, giáo viên sinh học là thầy Chu Chấn bắt đầu tiết dạy thực tế của mình cho hai lớp. Hai lớp có giờ dạy thực tế chung với nhau, chuyện này khiến cho Diêu Tịnh Tuyết vô cùng vui vẻ. Lúc mọi người bắt đầu đi xung quanh tìm kiếm những côn trùng hay loài thực vật nào đó thì Diêu Tịnh Tuyết đã nhanh chân đi về phía Hoàng Thế Vinh, dù sao hiện tại hai người cũng đã xác nhận mối quan hệ rồi.

Nếu như là trước đây Hoàng Thế Vinh không hứng thú với các môn học thì sẽ đi ở bên cạnh cậu mà nói huyên thuyên từ chuyện trên trời đến chuyện dưới đất, nhưng mà hiện tại có Diêu Tịnh Tuyết, cô ấy lại giống như kẹo cao su dính ở bên người hắn, việc này khiến cho hắn thật sự có điểm chưa thể nào thích nghi được.

Hoàng Thế Vinh không tìm ra được một câu chuyện nào để nói cùng với Diêu Tịnh Tuyệt, những câu chuyện mà cô ấy chia sẻ với hắn nếu như không phải là chuyện học hành trên lớp thì lại là sở thích của cô ấy, cô ấy nói với hắn từ chuyện bản thân thích mặc những loại trang phục như thế nào đến những món ăn cô ấy yêu thích, khi rảnh rỗi cô ấy sẽ đi mua sắm, xem phim hoặc hẹn đi trà chiều cùng với bạn. Hoàng Thế Vinh phát hiện ra một điều giữa hắn và Diêu Tịnh Tuyết căn bản không có điểm gì là giống nhau cả.

Cô ấy nói bản thân rất quan tâm đến trang phục, là người khó tính trong việc lựa chọn từ kiểu dáng, chất liệu cho đến màu sắc, nhưng hắn thì lại khác bản thân thấy thuận mắt, mặc thoải mái nhất là được. Cô ấy có vẻ không thích thể thao, những kiến thức cơ bản về cầu thủ nào đó khi hắn đề cập tới thì cô ấy lại luôn lảng sang chuyện khác. Những chuyện mà Diêu Tịnh Tuyết quan tâm thì Hoàng Thế Vinh lại không có hứng thú, Diêu Tịnh Tuyết nói rất nhiều như muốn làm cho bản thân khi ở bên cạnh hắn không nhàm chán. Hắn còn tưởng rằng mình cũng thích người nói nhiều một chút, nhưng mà đột nhiên phát hiện thì ra hắn không thích người nói nhiều mà thích người im lặng nhưng lại chăm chú lắng nghe những lời hắn nói, giống như là Tô Đồ Lang Quân vậy.

Hắn khi ở bên cạnh Tô Đồ Lang Quân, người liên miệng lải nhải đều là hắn, Tô Đồ Lang Quân cơ hồ chỉ im lặng, thỉnh thoảng sẽ đệm vào một số câu ít ỏi để phụ họa. Nhưng mà Tô Đồ Lang Quân tuy không nhiều lời, lại có thể am hiểu được tất cả những chuyện mà hắn đang đề cập tới, chứ không phải là kiểu hời hợt tùy ý đáp lại.

Đương nhiên cậu luôn nắm rõ được những vấn đề mà Hoàng Thế Vinh đang quan tâm, bởi vì những thứ hắn quan tâm cậu đều sẽ tìm hiểu qua một lần. Chỉ cần là thứ mà Hoàng Thế Vinh có hứng thú thì cậu cũng sẽ tự động có hứng thú với thứ đó.

Hoàng Thế Vinh đưa mắt nhìn qua thấy Tô Đồ Lang Quân đang ngồi ở một bên cúi người nhìn xuống đất, có vẻ như cậu đang chăm chú quan sát một ngọn cỏ nào đó ở dưới kia. Hoàng Thế Vinh cũng quên mất bên cạnh mình còn đang có Diêu Tịnh Tuyết liền bước về phía cậu:

"Quân Quân"

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn khẽ mỉm cười hỏi:

"Sao thế?"

Thật ra Tô Đồ Lang Quân rất ít khi cười nhưng đó là đối với những người khác, còn đối với Hoàng Thế Vinh lúc nào cậu cũng đều luôn rất dịu dàng. Hoàng Thế Vinh ngồi xuống bên cạnh, ngón tay nghịch nghịch ngọn cỏ bên dưới:

"Cậu đang xem cái gì thế?"

Cậu chậm rãi đáp:

"Lá cây"

Chỉ đơn giản nói ra những từ ngữ phổ thông nhất, bởi vì cậu biết Hoàng Thế Vinh căn bản không thích học, nói ra đó là loại cây gì hắn nhất định sẽ không hứng thú muốn biết.

Hoàng Thế Vinh ừ một tiếng rồi im lặng ngồi ở bên cạnh cậu, cậu liếc nhìn về phía xa, thấy được Diêu Tịnh Tuyết đang đứng nói chuyện với vài nữ sinh, thỉnh thoảng ánh mắt của cô ấy sẽ liếc nhìn về phía bên này:

"Không ở bên cạnh Tiểu Tuyết hả?"

Hoàng Thế Vinh sầu não lắc đầu:

"Lúc nào cũng ở bên cạnh làm gì, cậu ấy cũng có bạn học khác nói chuyện mà"

Cậu buồn cười, chẳng phải lúc nào hắn cũng ở bên cạnh cậu đấy sao, vì sao còn không nhận ra đươc sự khác biệt đó:

"Ừ"

Hoàng Thế Vinh buồn chán chỉ ngồi ở bên cạnh Tô Đồ Lang Quân được một lúc liền gọi cậu:

"Quân Quân"

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn:

"Có chuyện gì?"

Hoàng Thế Vinh chỉ chỉ cây cỏ ở dưới đất:

"Khi nào mới xong cái này, chúng ta đi leo núi đi"

Cậu đưa mắt nhìn về phía xa, mắt thấy Diêu Tịnh Tuyết vẫn còn đang đứng ở chỗ này liền tự biết cậu và hắn không thể cứ như vậy một mình đi leo núi được, cô ấy nhất định sẽ cùng đi, nhưng mà cậu lại chỉ muốn hai người ở cùng một chỗ mà thôi cho nên liền nói thế này:

"Leo núi sao, nhưng mà chỉ leo đơn thuần sẽ không vui đâu, chúng ta thi xem ai leo lên đỉnh núi nhanh nhất được không?"

Hoàng Thế Vinh nghe vậy liền mở lớn hai mắt hứng thú:

"Nếu tớ thằng thì sao?"

Cậu trả lời:

"Tớ sẽ tặng cậu mũ Iron man phiên bản giới hạn"

Cậu biết hắn thích sưu tầm mấy món đồ chơi kia, cũng biết gần đây hắn đang tranh mua chiếc mũ đó, chính vì thế khi Hoàng Thế Vinh vừa nghe được phần thưởng liền vô cùng vui vẻ mà gật đầu:

"Vậy đi luôn bây giờ nhé"

Cậu nhìn hắn chậm rãi nói:

"Nếu tớ thắng thì sao?"

Hoàng Thế Vinh cười hắc hắc, một dáng vẻ vô cùng tự tin rằng mình sẽ nắm chắc phần thắng trong tay:

"Đợi Quân Quân thắng được tớ mới nói đi"

Cậu chỉ về phía Diêu Tịnh Tuyết:

"Trận này tới thắng chắc rồi, bởi vì cậu phải đi cùng với Tiểu Tuyết nữa mà"

Ý của cậu chính là nếu như Hoàng Thế Vinh đi cùng với Diêu Tịnh Tuyết thì hắn nhất dịnh sẽ phải chiếu cố cô ấy, lấy bản tính háo thắng kia của hắn cho dù Diêu Tịnh Tuyệt có theo đi cùng thì hắn cũng sẽ bỏ quên cô ấy lại dưới chân núi mà thôi, huống chi lần này cậu còn mang món đồ chơi mà hắn yêu thích ra để dụ hắn.

"Tiểu Tuyết, bọn tớ đi leo núi, cậu có muốn đi cùng không?"

Không đợi cho Hoàng Thế Vinh có phản ứng gì thì cậu đã đứng lên hướng Diêu Tịnh Tuyết gọi lớn. Việc này khiến cho những học sinh trong lớp cũng phải bất ngờ, nhìn dáng vẻ kia của Tô Đồ Lang Quân hình như là rất thân thiết với Diêu Tịnh Tuyết, chắc không phải là Tô Đồ Lang Quân thật sự đổi tính rồi chứ.

Diêu Tịnh Tuyết căn bản là không hiểu rõ tính cách của Tô Đồ Lang Quân, trong đầu cô chỉ đơn giản nghĩ cậu đối xử tốt với mình là lẽ dĩ nhiên vì bây giờ cô là bạn gái của bạn thân cậu.

Diêu Tịnh Tuyết từ trong đám nữ sinh đang nói chuyện vội chạy đến phía bọn cậu hào hứng nói:

"Leo núi sao, Thế Vinh tớ cũng muốn đi"

Cậu im lặng ở một bên quan sát Hoàng Thế Vinh, nhìn dáng vẻ do dự kia của hắn cũng không nằm ngoài dự liệu của cậu. Hoàng Thế Vinh hơi nhíu mày nhìn Diêu Tịnh Tuyết:

"Nhưng mà tớ muốn thi với Quân Quân"

Diêu Tịnh Tuyết căn bản không quan tâm đến cuộc thi gì cả, chỉ cần là được ở cùng một chỗ với Hoàng Thế Vinh là cô đã cảm thấy hào hứng rồi, chính vì thế Diêu Tịnh Tuyết liền nói thế này:

"Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ không gây phiền phức cho cậu, cậu và Lang Quân không cần phải để ý đến tớ đâu"

Cậu ở bên cạnh khẽ mỉm cười, chuyện Hoàng Thế Vinh có để ý đến Diêu Tịnh Tuyệt hay không cũng không phải chỉ cô ấy nói là được, hơn nữa nếu như muốn ỏ cạnh con ngựa hoang này thì nhất định phải là người cầm chắc dây cương, mà nếu như muốn cầm chắc được sợi dây cương đó vậy thì điều kiện tiên quyết phải là có sức khỏe đi. Cậu thật sự muốn xem sức khỏe của cô gái này như thế nào, buổi leo núi hôm nay cô ấy vẫn phải biết tự mình chiếu cố bản thân thì hơn.

"Như vậy Tiểu Vinh vào trong lều lấy một chút nước đi, lát nữa đi leo núi hẳn sẽ cần dùng đến đấy" Cậu quay sang nhìn Hoàng Thế Vinh nói.

Hoàng Thế Vinh nghe được liền gật đầu không đáp lại, chỉ nhanh chóng xoay người đi về phía lều của bọn họ. Diêu Tịnh Tuyết muốn quay trở về đổi giày cho nên liền hướng cậu nói rằng bọn họ nhất định phải đợi cô ấy, cậu gật đầu đáp ứng, đến khi cô ấy xoay người rời đi rồi thì ánh mắt cậu liền trầm xuống, giây tiếp theo liền chuyển hướng đi về phía lều của mình.

Dáng vẻ giận dỗi của Hoàng Thế Vinh cũng thật là biểu hiện quá khoa trương, người này nhất định là cố tình muốn để cho cậu biết là hắn đang giận cậu. Lúc này hắn ngồi ở một bên không thèm chuẩn bị nước uống, vừa thấy cậu vào thì cúi đầu nhìn điện thoại của mình không nói một lời. Cậu giả bộ không nhận ra điều đó, bước đến mang nước bỏ vào trong ba lô:

"Sao thế Tiểu Vinh, cậu đã chuẩn bị nước uống xong chưa?"

Hoàng Thế Vinh đáp:

"Tớ không muốn đi nữa"

Cậu ngẩng đầu nhìn hắn chậm rãi hỏi:

"Sao đột nhiên lại không muốn đi"

Hoàng Thế Vinh hừ nhẹ:

"Vì thấy trời nắng"

Cậu hả một tiếng, vẫn cố tình như không muốn hiểu ra ý đồ của người nào đó:

"Nắng sao, nhưng mà trước đây cậu đâu có ngại nắng đâu"

Hoàng Thế Vinh bực bội quay sang nhìn chằm chằm cậu nói thế này:

"Đúng rồi tớ không ngại nắng, nhưng mà tớ chỉ muốn đi leo núi với Quân Quân thôi, cậu đột nhiên lại gọi Tiểu Tuyết theo làm gì?"

Thật ra trong lòng cậu lúc này sớm đã thật vui vẻ rồi nhưng ngoài mặt vẫn là tỏ ra buồn bã hối lỗi với hắn:

"Là như vậy sao, tớ cứ nghĩ Tiểu Tuyết là bạn gái cậu cho nên mới muốn rủ cô ấy đi cùng, xin lỗi, sau này tớ sẽ không như vậy nữa"

Hoàng Thế Vinh khoanh tay trước ngực không nói, tuy rằng vừa nhìn thấy dáng vẻ buồn bã kia của cậu liền sớm đã không thể giận cậu được rồi. Cậu im lặng một hồi liền thở dài:

"Nếu như cậu không muốn đi nữa thì thôi vậy, tớ ra ngoài xem lá cây tiếp đây"

Nhìn bộ dạng đáng thương kia của Tô Đồ Lang Quân, trong lòng của Hoàng Thế Vinh giống như có một bức tường đang xây dở lúc này liền đổ rầm xuống vậy. Thật sự nhìn dáng vẻ đó của Tô Đồ Lang Quân, hắn rất muốn phải chiếu cố cậu, thế cho nên từ nhỏ đến lớn hắn vẫn đều luôn không để cho ai bắt nạt cậu dù chỉ một chút:

"Được rồi, tha thứ cho cậu, lát nữa nếu như thua nhất định phải mua được mũ Iron man cho tớ".

Chapter
1 Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2 Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3 Chương 3: Chuyện tiểu học
4 Chương 4: Chuyện trung học
5 Chương 5: Cưng chiều
6 Chương 6: Quân Quân rất tốt
7 Chương 7: Xe đạp
8 Chương 8: Đi dã ngoại
9 Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10 Chương 10: Sang kết bạn
11 Chương 11: Tỏ tình
12 Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13 Chương 13: Gánh nặng vô hình
14 Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15 Chương 15: Tìm người
16 Chương 16: Tương kế tựu kế
17 Chương 17: Dằn mặt
18 Chương 18: Hẹn gặp
19 Chương 19: Không bỏ qua
20 Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21 Chương 21: Rục rịch
22 Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23 Chương 23: Tức giận
24 Chương 24: Làm lành
25 Chương 25: Đi siêu thị
26 Chương 26: Phòng bếp
27 Chương 27: Thuốc ngủ
28 Chương 28: Muốn ở bên
29 Chương 29: Nhung nhớ
30 Chương 30: Chị họ
31 Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32 Chương 32: Thực tập
33 Chương 33: Khoảng cách
34 Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35 Chương 35: Ghen
36 Chương 36: Tăng ca
37 Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38 Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39 Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40 Chương 40: Vị trà xanh
41 Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42 Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43 Chương 43: Không về
44 Chương 44: Thành giao
45 Chương 45: Sáng tỏ
46 Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47 Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48 Chương 48: Người thích hợp nhất
49 Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50 Chương 50: Thừa nhận
51 Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52 Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53 Chương 53: Lún sâu
54 Chương 54: Bạn học cũ
55 Chương 55: Trúng kế
56 Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57 Chương 57: Họp báo
58 Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59 Chương 59: Phòng chứa đồ
60 Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61 Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62 Chương 62: Nặng nề
63 Chương 63: Hỏi sai người
64 Chương 64: Đi ăn
65 Chương 65: Không nói ra
66 Chương 66: Tìm đến
67 Chương 67: Đợi dưới nhà
68 Chương 68: Nhắc nhở
69 Chương 69: U uất
70 Chương 70: Hạ thuốc
71 Chương 71: Đêm cuồng loạn
72 Chương 72: Sáng hôm sau
73 Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74 Chương 74: Mộng vào hào môn
75 Chương 75: Tin tức kết hôn
76 Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77 Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78 Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79 Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80 Chương 80: Họp báo đính chính 1
81 Chương 81: Họp báo đính chính 2
82 Chương 82: Kế hoạch
83 Chương 83: Thổ lộ
84 Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85 Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86 Chương 86: Play phòng bếp
87 Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88 Chương 88: Play phòng làm việc
89 Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90 Chương 90: Chứng mê tay
91 Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92 Chương 92: Cơ hội hợp tác
93 Chương 93: Bất tỉnh
94 Chương 94: Mua nhẫn
95 Chương 95: Canh chừng cậu
96 Chương 96: Mộng quá khứ
97 Chương 97: Tô Thành nhập viện
98 Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99 Chương 99: Giãi bày
100 Chương 100: Học bắn súng
101 Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102 Chương 102: Ngôi sao may mắn
103 Chương 103: Bất an
104 Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105 Chương 105: Hoa diên vĩ
106 Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107 Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108 Chương 108: Em họ
109 Chương 109: Con tim của cậu
110 Chương 110: Bất ngờ đến
111 Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112 Chương 112: Xin phép
113 Chương 113: Tân Phổ
114 Chương 114: Chìa khóa
115 Chương 115: Chỉnh người
116 Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117 Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118 Chương 118: Tra hỏi
119 Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120 Chương 120: Ngày thứ 13
121 Chương 121: Thân nhân
122 Chương 122: Cứu người
123 Chương 123: Nhập viện
124 Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125 Chương 125: Play phòng bệnh
126 Chương 126: Nữ y tá
127 Chương 127: Tìm đến
Chapter

Updated 127 Episodes

1
Chương 1: Tô Đồ Lang Quân
2
Chương 2: Chuyện mẫu giáo
3
Chương 3: Chuyện tiểu học
4
Chương 4: Chuyện trung học
5
Chương 5: Cưng chiều
6
Chương 6: Quân Quân rất tốt
7
Chương 7: Xe đạp
8
Chương 8: Đi dã ngoại
9
Chương 9: Diêu Tịnh Tuyết
10
Chương 10: Sang kết bạn
11
Chương 11: Tỏ tình
12
Chương 12: Tớ chỉ muốn leo núi với Quân Quân
13
Chương 13: Gánh nặng vô hình
14
Chương 14: Diêu Tịnh Tuyết biến mất
15
Chương 15: Tìm người
16
Chương 16: Tương kế tựu kế
17
Chương 17: Dằn mặt
18
Chương 18: Hẹn gặp
19
Chương 19: Không bỏ qua
20
Chương 20: Mũi của cậu chảy máu
21
Chương 21: Rục rịch
22
Chương 22: Tớ mắc chứng mất ngủ
23
Chương 23: Tức giận
24
Chương 24: Làm lành
25
Chương 25: Đi siêu thị
26
Chương 26: Phòng bếp
27
Chương 27: Thuốc ngủ
28
Chương 28: Muốn ở bên
29
Chương 29: Nhung nhớ
30
Chương 30: Chị họ
31
Chương 31: Chạm phải điều kiêng kỵ
32
Chương 32: Thực tập
33
Chương 33: Khoảng cách
34
Chương 34: Làm đồ Ăn sáng
35
Chương 35: Ghen
36
Chương 36: Tăng ca
37
Chương 37: Ăn quen đồ Cậu nấu
38
Chương 38: Giải quyết Bạch Thanh Nhã
39
Chương 39: Chính thức vào Hoàng thị
40
Chương 40: Vị trà xanh
41
Chương 41: Suy nghĩ bại hoại
42
Chương 42: Cô không phải chim phượng hoàng
43
Chương 43: Không về
44
Chương 44: Thành giao
45
Chương 45: Sáng tỏ
46
Chương 46: Tiệc sinh nhật Hoàng thị
47
Chương 47: Tôi cũng không thích phụ nữ
48
Chương 48: Người thích hợp nhất
49
Chương 49: Vết thương ở vị trí giống nhau
50
Chương 50: Thừa nhận
51
Chương 51: Anh đúng là vô liêm sỉ
52
Chương 52: Ánh mắt khác lạ
53
Chương 53: Lún sâu
54
Chương 54: Bạn học cũ
55
Chương 55: Trúng kế
56
Chương 56: Sự cố sát giờ họp báo
57
Chương 57: Họp báo
58
Chương 58: Họp báo hỗn loạn
59
Chương 59: Phòng chứa đồ
60
Chương 60: Cầm thú và ngay thẳng
61
Chương 61: Gặp lại Diêu Tịnh Tuyết
62
Chương 62: Nặng nề
63
Chương 63: Hỏi sai người
64
Chương 64: Đi ăn
65
Chương 65: Không nói ra
66
Chương 66: Tìm đến
67
Chương 67: Đợi dưới nhà
68
Chương 68: Nhắc nhở
69
Chương 69: U uất
70
Chương 70: Hạ thuốc
71
Chương 71: Đêm cuồng loạn
72
Chương 72: Sáng hôm sau
73
Chương 73: Tôi muốn trở thành thiếu phu nhân
74
Chương 74: Mộng vào hào môn
75
Chương 75: Tin tức kết hôn
76
Chương 76: Tô Đồ Lang Quân trở về
77
Chương 77: Cao thủ trong cuộc chơi
78
Chương 78: Vi phạm hợp đồng
79
Chương 79: Cậu phải phẫu thuật sao
80
Chương 80: Họp báo đính chính 1
81
Chương 81: Họp báo đính chính 2
82
Chương 82: Kế hoạch
83
Chương 83: Thổ lộ
84
Chương 84: Rõ ràng mọi chuyện
85
Chương 85: Hôm nay không đổ máu
86
Chương 86: Play phòng bếp
87
Chương 87: Quan tâm cấp trên quá mức
88
Chương 88: Play phòng làm việc
89
Chương 89: Vu Nhạn Bắc
90
Chương 90: Chứng mê tay
91
Chương 91: Đẹp đến thất kinh rồi
92
Chương 92: Cơ hội hợp tác
93
Chương 93: Bất tỉnh
94
Chương 94: Mua nhẫn
95
Chương 95: Canh chừng cậu
96
Chương 96: Mộng quá khứ
97
Chương 97: Tô Thành nhập viện
98
Chương 98: Cảm thấy tịch mịch
99
Chương 99: Giãi bày
100
Chương 100: Học bắn súng
101
Chương 101: Gặp nhau ở trường bắn
102
Chương 102: Ngôi sao may mắn
103
Chương 103: Bất an
104
Chương 104: Mặt lạnh để khi khác
105
Chương 105: Hoa diên vĩ
106
Chương 106: Trở thành bữa tối của cậu
107
Chương 107: Nhìn trúng mỗi cậu
108
Chương 108: Em họ
109
Chương 109: Con tim của cậu
110
Chương 110: Bất ngờ đến
111
Chương 111: Chuyện xấu bị ba bắt gặp
112
Chương 112: Xin phép
113
Chương 113: Tân Phổ
114
Chương 114: Chìa khóa
115
Chương 115: Chỉnh người
116
Chương 116: Gặp lại Khâm Định
117
Chương 117: Ẩu đả ở Hồng Bảng
118
Chương 118: Tra hỏi
119
Chương 119: Bắt được Hà Hồng
120
Chương 120: Ngày thứ 13
121
Chương 121: Thân nhân
122
Chương 122: Cứu người
123
Chương 123: Nhập viện
124
Chương 124: Tớ tin cậu rất sinh long hoạt hổ
125
Chương 125: Play phòng bệnh
126
Chương 126: Nữ y tá
127
Chương 127: Tìm đến