Chương 25: So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Chuâng thích ăn kẹo

Beta: Di

---------------

[Cho anh hai mươi phút, nếu anh không đến, anh biết em sẽ làm gì mà.]

*********

Kỷ Vọng ở nhà Tống Cách một đêm, nửa đêm Tống Cách tỉnh dậy lại nôn, Kỷ Vọng đứng dậy rời giường, pha cho Tống Cách một ly nước chanh mật ong, lại nấu cho hắn một đĩa mỳ trứng*.

*Nguyên văn là:荷包蛋焖面[Edit/Beta] Lên Án - Trì Tổng Tra - Chương 25: So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.

Tống Cách nôn đến dạ dày trống trơn, đi đánh răng, súc miệng rồi đi tới ăn mỳ, còn xúc động nói với Kỷ Vọng: "Sao cậu lại không phải Omega, nếu không là Beta cũng tốt, như vậy chúng ta có thể kết hôn."

Kỷ Vọng mặt lạnh như tiền nói: "Cậu mơ đẹp ghê."

Tống Cách trong miệng ngậm mỳ: "Bạn gái tôi toàn chê tôi uống rượu xong nặng mùi, nửa đêm còn tỉnh dậy nôn, cô ấy không cho tôi uống rượu, cũng không cho tôi hút thuốc, thậm chí còn không đi hẹn hò ngày kỷ niệm với tôi!"

Vừa nói Tống Cách bi thương đi đến, càng nhìn người bạn đã chăm sóc mình bấy lâu nay, càng thấy thuận mắt: "Chỉ có cậu là tốt nhất, kỳ thật tôi cũng không phải không thể sinh con cho cậu? Cậu có cân nhắc một chút không?"

Kỷ Vọng cười mắng: "Cậu đủ rồi đó, cậu lại tiếp tục nói mấy câu buồn nôn đấy thì tôi đi về!"

Tống Cách còn kèm theo phần kịch tính mà kêu gào thương tâm khổ sở.

Sau khi náo loạn với Tống Cách một lúc, hai người phòng ai nấy về mà đi ngủ. Ngày thứ hai Tống Cách lại quấn quít muốn kéo cậu đi ra ngoài dạo phố mua quần áo.

Trước mắt Tống Cách xem như nhàn rỗi nhất, còn đang đi học, học tiến sĩ, không ai ngờ rằng Tống Cách cuối cùng lại đi theo con đường học vấn, trong trường còn tìm được một nữ sinh làm bạn gái.

Đi dạo phố được nửa đường, Kỷ Vọng đeo khẩu trang cũng bị người khác nhận ra mấy lần, chụp ảnh ký tên. Tống Cách không dám kéo Kỷ Vọng đi lung tung nữa, hai người tìm một quán cà phê kín đáo nhất mà ngồi xuống.

Tống Cách hỏi Kỷ Vọng: "Được nha, càng ngày càng ra dáng minh tinh rồi."

Tống Cách sửa câu của hắn: "Cái gì mà minh tinh, chỉ là một diễn viên nhỏ thôi."

Tống Cách lấy điện thoại ra: "Cậu còn không biết à, fans Weibo của cậu đã hai trăm vạn rồi."

Kỷ Vọng tùy tiện nói: "Công ty mua, fans thật không vượt quá mười người."

Tống Cách vẫn không tin: "Nếu không lúc về cậu lên weibo xem thử?"

Kỷ Vọng nói không lại Tống Cách, lấy điện thoại di động ra đăng nhập vào cái tài khoản Weibo tám trăm năm mình chưa từng vào. Cậu gần như không dùng tài khoản chính thức này, bình thường toàn giao cho công ty, cậu có một tài khoản nhỏ vẫn hay thường xuyên dùng để lướt một chút, bằng không những thông tin thịnh hành gần đây cậu cũng không biết một chút nào.

Vừa lên, cậu liền bị choáng ngợp bởi số lượng tin nhắn cùng hàng đống bình luận, mặc dù Tiểu Húc định kỳ đều có để ý, nhưng tin nhắn và bình luận vẫn tích góp lại khá nhiều.

Một số khen ngợi cậu có kỹ năng diễn xuất tốt, một số khen cậu đẹp trai còn gọi cậu là anh trai bảo bối, nhắc cậu chú ý đến sức khỏe của mình.

Nội dung bình luận cũng không giống nhau, ID cũng là fan thật, nhìn thì không giống bình luận do công ty mua. Kỷ Vọng lướt xuống một chút, càng xem càng kinh ngạc, đồng thời trong lòng cũng nảy lên cảm giác ấm áp.

Những ID này, ở trong biển người mênh mông tụ tập lại đây, mỗi người đều ném ra một ít ánh sáng về phía cậu, Kỷ Vọng cảm động đồng thời cũng có cảm giác không chân thật.

Cậu mờ mịt ngẩng đầu: "Sao các fans......giống như fans thật, không phải công ty mua."

Tống Cách khó mà nhìn thấy được bộ dạng ngốc manh này của cậu, cười chết hắn rồi: "Được rồi, bộ dạng của cậu giống như bản thân vừa trúng số 30 triệu vậy, về sau sẽ lại có càng nhiều những người chú ý đến cậu."

Kỷ Vọng đặt điện thoại di động xuống, trên mặt vẫn còn mang biểu tình sửng sờ, trong lòng Tống Cách hơi chua xót: “Cậu đã rất cố gắng rồi, xứng đáng nổi tiếng.”

Lời này để người khác nghe được còn tốt, Kỷ Vọng nghe xong cũng chỉ mỉm cười: “Mọi người đều rất cố gắng, không phải có xứng đáng nổi tiếng hay không, vận khí cũng rất quan trọng.”

Không hẹn mà nghĩ, trong đầu cậu hiện lên bóng dáng của Kỳ Bạc Ngôn. Nếu muốn nói thật sự nổi tiếng thì cũng là nói Kỳ Bạc Ngôn đi. Thời điểm hắn vừa xuất đạo, quanh thân đã mang theo hào quang toả sáng.

Hai người ngồi ngốc trong quán cà phê đến hết buổi chiều, buổi tối về nhà chơi game, trong khoảng thời gian này, Tống Cách cũng nhiều lần gọi cho bạn gái nhưng đều bị từ chối.

Ngón tay Kỷ Vọng nhấn nhấn nút bấm trên gamepad, thuận miệng hỏi: "Gọi không nghe?"

Tống Cách nhắn Wechat cho bạn gái, cầm điện thoại nói: "Cô ấy nói concert bắt đầu rồi, rất ồn, không tiện nghe máy."

Kỷ Vọng ồ một tiếng, gọi Tống Cách qua, hai người chơi game gần 2 tiếng. Cuối cùng Tống Cách xin tha: "Không được, tôi mệt lắm, tôi muốn làm một Beta có tri thức, so thể lực với Alpha các cậu thật sự không được, vai tôi tê cứng luôn rồi!"

Tống Cách lăn một vòng trên mặt đất, đứng lên nói: "Đi ăn khuya, cậu muốn ăn gì, tôm hùm nhỏ hay là thịt ếch*? Không thì chúng ta ra ngoài ăn lẩu?"

*Nguyên văn: 牛蛙 (Em đã cố tìm con đẹp nhất rồi :)))))  ) [Edit/Beta] Lên Án - Trì Tổng Tra - Chương 25: So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.

Không đợi Kỷ Vọng đáp, thì điện thoại cậu đột nhiên rung lên, là Kỳ Bạc Ngôn gọi. Nghĩ đến hôm nay mình lại thả bồ câu* người khác, Kỷ Vọng định tắt máy, lại cảm thấy tắt cũng vô dụng, không chừng Kỳ Bạc Ngôn có thể gọi cả đêm, cho nên cậu nhấn nghe.

*Thả bồ câu: Thuật ngữ mạng có nghĩa là không tuân theo những lời hứa đã đưa ra trước đó. Nó phù hợp với ngữ cảnh như tác giả trì hoãn thời gian đăng truyện hoặc là hẹn đi chơi nhưng mà cho leo cây.

Mới vừa nhấc máy, đầu bên kia đã tràn ngập đủ loại âm thanh ồn ào, mọi người hò hét, một màn encore* choáng ngợp, thậm chí Kỷ Vọng còn có thể nghe thấy ai đó hét tên Kỳ Bạc Ngôn đến khàn cả giọng.

*Encore: như kiểu fans quẩy hết mình, rồi hô Hát nữa! Nhảy nữa!..... Hoặc là nếu ai xem Kpop nhóm nào giành được cup sẽ ở lại quẩy nốt với fans ấy. (Ngại quá hiểu nhưng mà không biết giải thích như nào)

Giọng nói Kỷ Vọng có chút dồn dập, vừa khàn vừa trầm: "Anh không có tới."

Kỷ Vọng trả lời: "Tôi vốn đã nói sẽ không đi."

Kỳ Bạc Ngôn bỗng nhiên khẽ cười một tiếng: "Anh nói xem nếu em để chế độ rảnh tay, để ngay chỗ micro của em thì sẽ thế nào?"

Chỉ trong nháy mắt, Kỷ Vọng liền phản ứng lại, cậu không thể tin nổi mà nói: "Cậu điên rồi đúng không?"

Kỳ Bạc Ngôn gằn từng chữ: "Cho anh hai mươi phút, nếu anh không đến, anh biết em sẽ làm gì mà."

Sau đó Kỳ Bạc Ngôn tắt máy, Kỷ Vọng tức giận muốn đập điện thoại, Tống Cách bên cạnh còn đang chờ cậu đi ăn khuya, Kỷ Vọng đứng dậy nói với Tống Cách: "Đưa chìa khóa xe của cậu cho tôi."

Làm sao hai mươi phút từ nhà Tống Cách mà kịp đến concert, gần như là không có khả năng, hơn nữa nơi tổ chức concert của Kỳ Bạc Ngôn khẳng định là bị kẹt xe.

Kỷ Vọng cầm chìa khóa, nhanh chóng chạy đến bãi đỗ xe, cậu đi xe máy đội mũ bảo hiểm lên.

Cho nên chỉ có một cách, chính là đi đường tắt.

Vượt qua một đường phong ba bão táp, cuối cùng nửa giờ sau Kỷ Vọng cũng đến được cổng concert, liếc mắt một cái đã thấy Lý Phong đứng ngoài cửa đợi cậu.

Cậu cũng không kịp tháo nón bảo hiểm, vội sải bước đến: "Rốt cuộc Kỳ Bạc Ngôn đã làm cái gì?!"

Lý Phong nghe thấy giọng cậu, nhẹ nhàng thở ra: "May mà Kỷ tiển sinh tới kịp lúc, chúng ta mau vào thôi."

Kỷ Vọng thô bạo tháo nón bảo hiểm xuống, kẹp ở dưới nách: "Làm sao hắn có thể gọi điện cho tôi? Ở trên sân khấu? Trước mặt tất cả mọi người?"

Hỏi ba câu liên tiếp, hiện tại tim Kỷ Vọng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực luôn rồi, thói quen tùy hứng của Kỳ Bạc Ngôn thật sự làm cậu sốt hết cả ruột.

Lý Phong an ủi cậu: "Sau khi Kỳ gia kết thúc buổi diễn, Kỳ gia xuống hậu trường mới gọi cho anh."

Kỷ Vọng nhìn lên sân khấu, Kỳ Bạc Ngôn đang đứng trên đấy, hàng cúc được cởi ra một nửa, áo sơ mi trắng ướt đẫm dán trên cơ thể, vũ đạo cũng rất quyến rũ, hắn vòng tay ôm đùi bạn diễn, cầm lấy micro cất giọng hát trầm khàn.

"Kết thúc cái gì, không phải hắn vẫn còn đang ở trên kia sao?" Kỷ Vọng nghi ngờ hỏi.

Lý Phong lập tức giải thích: "Bây giờ là Encore, bài hát cuối cùng, hết bài này sẽ kết thúc. "

Kỷ Vọng cuối cùng vẫn bị dẫn đến chỗ Kỳ Bạc Ngôn sắp xếp cho cậu, mọi người xung quanh đều nhìn về phía cậu, ánh mắt kinh ngạc, chỉ vì cậu đến cuối buổi concert mới đến, còn được Lý Phong dẫn vào.

Bây giờ cậu cảm thấy mình vô cùng may mắn khi ra ngoài đeo khẩu trang, Kỷ Vọng ôm nón bảo hiểm, ở vị trí này góc nhìn vô cùng tốt, cách sân khấu rất gần.

Sau khi màn khiêu vũ đầy mãnh liệt kết thúc, ngọn đèn chuyển từ hồng sang xanh, giai điệu cũng dần trở nên nhẹ nhàng. Ánh mắt Kỳ Bạc Ngôn nhìn Kỷ Vọng dưới đài không rời, bước thẳng về phía trước sân khấu.

Cuối cùng, hắn ngồi xuống sân khấu, nhìn Kỷ Vọng:

"So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.

Em yêu anh.

Ở cạnh bên anh, thẳng đến bình minh."

Âm cuối nhẹ nhàng tan biến, pháo hoa ở sau lưng Kỳ Bạc Ngôn nổ lên, là pháo hoa bay cao ở hai đầu sân khấu, Kỷ Vọng không ngắm pháo hoa, bên tai tràn ngập tiếng hò hét vang dội của fans hâm mộ, cậu chỉ nhìn thấy Kỳ Bạc Ngôn.

Mà Kỳ Bạc Ngôn người này, ép buộc cậu đến concert để làm trò ngu ngốc, lại trước khi pháo hoa rơi xuống dần dần rồi biến mất, hắn buông bỏ micro của mình, lặng lẽ rời đi.

Sau khi hát xong, hắn cũng không nhìn Kỷ Vọng nữa.

Tựa như người ép Kỷ Vọng đến đây không phải hắn, cũng không phải hắn là người một bên ngắm nhìn, một bên hát tình ca.

-------------------

[04092021]

Chapter
1 Chương 1: Chấp nhận nỗi đau, cho tiếng nói của niềm vui
2 Chương 2: Khốn nạn......
3 Chương 3: Cuộc đời cậu như một kịch bản hạng 3.....
4 Chương 4: Tôi không biết Kỷ tiên sinh...lại yếu ớt như vậy
5 Chương 5: Kỳ Bạc Ngôn...
6 Chương 6: Anh có nhớ em không?
7 Chương 7: Kỷ Vọng, em rất nhớ anh
8 Chương 8: Thế chúc hai người có một đêm 'vui vẻ'.
9 Chương 9: Đúng là ghét thật.
10 Chương 10: Không hẹn, cút đi.
11 Chương 11: Hôm nay còn muốn đánh em à?
12 Chương 12: Là cậu cam tâm tình nguyện.
13 Chương 13: .....Bởi vì nó thật sự rất đau.
14 Chương 14: Tôi với hắn chia tay cũng 6 năm rồi.
15 Chương 15: Hận không thể cất giấu vào trong tim hòa làm một với cậu.
16 Chương 16: Anh vẫn còn luyến tiếc em.
17 Chương 17: Bởi vì Kỳ Bạc Ngôn đến rồi!
18 Chương 18: Anh ơi, lại đây
19 Chương 19: Anh ơi, đừng sợ.....
20 Chương 20: Mày muốn làm gì em ấy?
21 Chương 21: Nhưng tôi biết em sẽ không thích tôi
22 Chương 22: Anh ơi em sai rồi....
23 Chương 23: Bí mật đằng sau đoạn nhạc phổ này, là KỶ VỌNG.
24 Chương 24: Xem ra chúng ta đều là biếи ŧɦái nhỉ, anh ơi.
25 Chương 25: So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.
26 Chương 26: Anh à, anh là đang hy vọng em sẽ chết sao?
27 Chương 27: Kỳ Bạc Ngôn, sao cậu có thể đê tiện như vậy?
28 Chương 28: Tôi điên rồi mới ở bên cạnh cậu!
29 Chương 29: Ai kêu đại minh tinh năm nay mới 8 chủi
30 Chương 30-1: Em không được.....Vọng......
31 Chương 30-2: Tình yêu của anh là vị chocolate, thật ngọt.
32 Chương 31: Khẩu giao
33 Chương 32: Em không nghĩ anh sẽ bế em lên
34 Chương 33: Một mùi hương chỉ thuộc về Kỳ Bạc Ngôn
35 Chương 34: Anh vĩnh viễn thuộc về em, chỉ thuộc về mình em.
36 Chương 35: #Cực hot! Kỳ Bạc Ngôn thổ lộ
37 Chương 36: Nhậm Nhiên nói tôi đánh dấu hắn
38 Chương 37: Anh không phải nói anh yêu em sao?
39 Chương 38: Anh ơi, em thích anh, em yêu anh
40 Chương 39: Hắn là bạn trai tôi
41 Chương 40: Bạc Ngôn, tôi là bạn trai em
42 Chương 41: Anh ơi, em yêu anh, ngủ ngon.
43 Chương 42: Kỷ Vọng rất thú vị nha, chơi rất vui
44 Chương 43: Chương 43: Là lỗi của em, anh ơi anh đánh em đi......
45 Chương 44: Giấu tên anh vào trong giai điệu của mỗi bản nhạc
46 Chương 45: Bảo bối của tôi
47 Chương 46: Em có thể đếm được 52 Kỷ Vọng.
48 Chương 47: Ngã lần một chỉ là ngoài ý muốn, ngã lần hai chính là đáng đời.
49 Chương 48: Anh ơi, hắn kéo đứt tóc của em.
50 Chương 49: Phải 'làm' anh như thế nào.
51 Chương 50: Yêu cầu của tôi là, cậu đồng ý chia tay với tôi.
52 Chương 51: Đánh một cái liền cho một viên kẹo ngọt.
53 Chương 52: Lần này đến lượt em theo đuổi anh, Kỷ Vọng.
54 Chương 53: Bởi vì em muốn hôn anh.
55 Chương 54: Anh ơi, anh ngủ với em?
56 Chương 55: Em còn chưa ôm anh đủ.
57 Chương 56: Cơm choá 💁🏻‍♀️
58 Chương 57: Anh ơi, anh đang ghen sao?
59 Chương 58: Anh ơi, ôm ôm.
60 Chương 59: Màu da giống anh Vọng là điều em thích.
61 Chương 60: Em làm Kỷ phu nhân của anh?
62 Chương 61: 🔞🔞🔞🔞
63 Chương 62: Có thể không.....
64 Chương 63: Em muốn tôi đánh dấu em?
65 Chương 64: Thất Thất nhỏ nhà Kỷ Vọng
66 Chương 65: H kéo rèm
67 Chương 66: Hôn hôn em
68 Chương 67: Tại sao lại không tin em?
69 Chương 68: Quay về dỗ anh.
70 Chương 69: Anh không thích sao?
71 Chương 70: Tôi yêu em.
72 Chương 71: Đính hôn
73 Chương 72: Kỷ Vọng ở đâu!
74 Chương 73: Anh ơi, đừng nhìn em...
75 Chương 74: Đừng, đi
76 Chương 75: 94814
77 Chương 76: Anh, ơi...tin em?
78 Chương 77: Người yêu của tôi thật sự đẹp trai nha.
79 Chương 78: Liệt dương
80 Chương 79: Chỉ có ràng buộc, không có tình thú.
81 Chương 80: Lâm Uyển Ngôn
82 Chương 81: Chồng à.
83 Chương 82: Anh nói, bây giờ anh không muốn rời khỏi em!
84 Chương 83: Thời Dao.
85 Chương 84: Lý Phong không cho em nói.
86 Chương 85: Cắn anh.
87 Chương 86: Anh à, tại sao anh lại chột dạ?
88 Chương 87: Là hắn nhìn trúng 'chồng tôi'!
89 Chương 88: Anh không thể giận em!
90 Chương 89: Dục Tử
91 Chương 90: Ai lại không thích mỹ nhân rơi lệ.
92 Chương 91: Chúng ta kết hôn đi.
93 Chương 92: Anh à, tại sao lại hối hận?
94 Chương 93: Ngày 8 tháng 7 là ngày may mắn của tôi.
95 Chương 94: Không thể lén đi tìm Kỳ Bạc Ngôn?
96 Chương 95: Baba yêu con!
97 Chương 96: Hoàn!
Chapter

Updated 97 Episodes

1
Chương 1: Chấp nhận nỗi đau, cho tiếng nói của niềm vui
2
Chương 2: Khốn nạn......
3
Chương 3: Cuộc đời cậu như một kịch bản hạng 3.....
4
Chương 4: Tôi không biết Kỷ tiên sinh...lại yếu ớt như vậy
5
Chương 5: Kỳ Bạc Ngôn...
6
Chương 6: Anh có nhớ em không?
7
Chương 7: Kỷ Vọng, em rất nhớ anh
8
Chương 8: Thế chúc hai người có một đêm 'vui vẻ'.
9
Chương 9: Đúng là ghét thật.
10
Chương 10: Không hẹn, cút đi.
11
Chương 11: Hôm nay còn muốn đánh em à?
12
Chương 12: Là cậu cam tâm tình nguyện.
13
Chương 13: .....Bởi vì nó thật sự rất đau.
14
Chương 14: Tôi với hắn chia tay cũng 6 năm rồi.
15
Chương 15: Hận không thể cất giấu vào trong tim hòa làm một với cậu.
16
Chương 16: Anh vẫn còn luyến tiếc em.
17
Chương 17: Bởi vì Kỳ Bạc Ngôn đến rồi!
18
Chương 18: Anh ơi, lại đây
19
Chương 19: Anh ơi, đừng sợ.....
20
Chương 20: Mày muốn làm gì em ấy?
21
Chương 21: Nhưng tôi biết em sẽ không thích tôi
22
Chương 22: Anh ơi em sai rồi....
23
Chương 23: Bí mật đằng sau đoạn nhạc phổ này, là KỶ VỌNG.
24
Chương 24: Xem ra chúng ta đều là biếи ŧɦái nhỉ, anh ơi.
25
Chương 25: So với bất kỳ ai, bản thân em biết rõ, vị trí của anh ở trong tim em.
26
Chương 26: Anh à, anh là đang hy vọng em sẽ chết sao?
27
Chương 27: Kỳ Bạc Ngôn, sao cậu có thể đê tiện như vậy?
28
Chương 28: Tôi điên rồi mới ở bên cạnh cậu!
29
Chương 29: Ai kêu đại minh tinh năm nay mới 8 chủi
30
Chương 30-1: Em không được.....Vọng......
31
Chương 30-2: Tình yêu của anh là vị chocolate, thật ngọt.
32
Chương 31: Khẩu giao
33
Chương 32: Em không nghĩ anh sẽ bế em lên
34
Chương 33: Một mùi hương chỉ thuộc về Kỳ Bạc Ngôn
35
Chương 34: Anh vĩnh viễn thuộc về em, chỉ thuộc về mình em.
36
Chương 35: #Cực hot! Kỳ Bạc Ngôn thổ lộ
37
Chương 36: Nhậm Nhiên nói tôi đánh dấu hắn
38
Chương 37: Anh không phải nói anh yêu em sao?
39
Chương 38: Anh ơi, em thích anh, em yêu anh
40
Chương 39: Hắn là bạn trai tôi
41
Chương 40: Bạc Ngôn, tôi là bạn trai em
42
Chương 41: Anh ơi, em yêu anh, ngủ ngon.
43
Chương 42: Kỷ Vọng rất thú vị nha, chơi rất vui
44
Chương 43: Chương 43: Là lỗi của em, anh ơi anh đánh em đi......
45
Chương 44: Giấu tên anh vào trong giai điệu của mỗi bản nhạc
46
Chương 45: Bảo bối của tôi
47
Chương 46: Em có thể đếm được 52 Kỷ Vọng.
48
Chương 47: Ngã lần một chỉ là ngoài ý muốn, ngã lần hai chính là đáng đời.
49
Chương 48: Anh ơi, hắn kéo đứt tóc của em.
50
Chương 49: Phải 'làm' anh như thế nào.
51
Chương 50: Yêu cầu của tôi là, cậu đồng ý chia tay với tôi.
52
Chương 51: Đánh một cái liền cho một viên kẹo ngọt.
53
Chương 52: Lần này đến lượt em theo đuổi anh, Kỷ Vọng.
54
Chương 53: Bởi vì em muốn hôn anh.
55
Chương 54: Anh ơi, anh ngủ với em?
56
Chương 55: Em còn chưa ôm anh đủ.
57
Chương 56: Cơm choá 💁🏻‍♀️
58
Chương 57: Anh ơi, anh đang ghen sao?
59
Chương 58: Anh ơi, ôm ôm.
60
Chương 59: Màu da giống anh Vọng là điều em thích.
61
Chương 60: Em làm Kỷ phu nhân của anh?
62
Chương 61: 🔞🔞🔞🔞
63
Chương 62: Có thể không.....
64
Chương 63: Em muốn tôi đánh dấu em?
65
Chương 64: Thất Thất nhỏ nhà Kỷ Vọng
66
Chương 65: H kéo rèm
67
Chương 66: Hôn hôn em
68
Chương 67: Tại sao lại không tin em?
69
Chương 68: Quay về dỗ anh.
70
Chương 69: Anh không thích sao?
71
Chương 70: Tôi yêu em.
72
Chương 71: Đính hôn
73
Chương 72: Kỷ Vọng ở đâu!
74
Chương 73: Anh ơi, đừng nhìn em...
75
Chương 74: Đừng, đi
76
Chương 75: 94814
77
Chương 76: Anh, ơi...tin em?
78
Chương 77: Người yêu của tôi thật sự đẹp trai nha.
79
Chương 78: Liệt dương
80
Chương 79: Chỉ có ràng buộc, không có tình thú.
81
Chương 80: Lâm Uyển Ngôn
82
Chương 81: Chồng à.
83
Chương 82: Anh nói, bây giờ anh không muốn rời khỏi em!
84
Chương 83: Thời Dao.
85
Chương 84: Lý Phong không cho em nói.
86
Chương 85: Cắn anh.
87
Chương 86: Anh à, tại sao anh lại chột dạ?
88
Chương 87: Là hắn nhìn trúng 'chồng tôi'!
89
Chương 88: Anh không thể giận em!
90
Chương 89: Dục Tử
91
Chương 90: Ai lại không thích mỹ nhân rơi lệ.
92
Chương 91: Chúng ta kết hôn đi.
93
Chương 92: Anh à, tại sao lại hối hận?
94
Chương 93: Ngày 8 tháng 7 là ngày may mắn của tôi.
95
Chương 94: Không thể lén đi tìm Kỳ Bạc Ngôn?
96
Chương 95: Baba yêu con!
97
Chương 96: Hoàn!