Chương 59

Thiệp mời viết xong, mười ngày trước khi đại hôn của Triệu Hi Hằng và Vệ Lễ đã được đưa đến trong tay Triệu Minh Cẩn. Hắn tức giận đến đập nát đồ sứ của cả một cung điện, lại nằm trên giường mấy ngày.

Lúc đó đã giao chiến với Triệu Minh Thần nhiều lần, đã mất liên tiếp sáu quận, nhưng chỗ Triệu Minh Thần cũng không phải quá dễ chịu.

Hai bên đều bị thương tổn, nhưng phần lớn vẫn là tiện nghi cho loạn tặc chung quanh.

Khương Tố bên kia năm lần bảy lượt thúc giục hắn, bảo hắn đem Triệu Hi Hằng đưa qua, hắn không tìm được người, chỉ có thể cho người truyền tin báo đến Tạ Thanh Úc, bảo Tạ Thanh Úc tăng tốc động tác lên một chút, nhưng chưa bao giờ nhận được hồi âm của Tạ Thanh Úc, hắn mơ hồ cảm thấy, Tạ Thanh Úc đại khái là dữ nhiều lành ít.

Vệ Lễ chưa từng ngăn Tạ Thanh Úc thu tin hay hồi âm, chỉ là bản thân Tạ Thanh Úc không muốn hồi âm.

Tháng 8 mặt trời lên cao rực rỡ, ngược lại còn muốn nóng hơn thời điểm tháng 6, Tạ Thanh Úc nằm trên ghế nằm, ở bên ngoài sân nhìn những sĩ tốt kia bận bận rộn rộn, trang hoàng cho toàn bộ trong phủ thành cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, làm cả phủ đều dào dạt sinh cơ.

Trong thành bố thí một tháng, mỗi nhà mỗi hộ đều được nhận tiền mừng, có thể nói là mười phần hoành tráng long trọng.

Thế đạo gian nan, dân chúng được tài lộc ngoài ý muốn như vậy, thật ước gì Vệ Lễ tổ chức thêm vài lần hôn lễ.

Vệ Lễ thật sự rất để tâm Triệu Hi Hằng, dù cho chỉ là hôn lễ làm bổ sung cũng không có bạc đãi nàng, hết thảy đều dùng đồ tốt nhất.

Trong phủ không đủ người, nên Trần Nhược Giang liền điều người bên Nam doanh tới.

Tạ Thanh Úc thấy một góc áo màu đen đang lượn qua lượn lại vội vàng đến, liền chống ghế nằm đứng dậy, quả thật là Vệ Lễ.

Mày Tạ Thanh Úc đang nhíu lại liền giãn ra, chắp tay, có chút khom lưng hành lễ với hắn. Cho dù hiện tại Tạ Thành Úc có chút gầy yếu, nhưng vẫn tuấn mỹ như một bức họa, vẫn nhất cử nhất động chính xác là cảnh đẹp ý vui mà không cần dùng thước đo lượng ra cũng biết, khí chất thoát tục, làm người ta tự biết xấu hổ.

"Vệ công tử." Hắn chào hỏi Vệ Lễ.

Vệ Lễ nheo mắt, không thể không nói, Tạ Thanh Úc thật sự đẹp mắt, cho dù trong lòng hắn có ghen tị nhưng cũng phải thừa nhận, Tạ Thanh Úc chính là người có dung mạo đẹp nhất mà hắn từng chứng kiến. Dung mạo thậm chí còn tinh xảo hơn hắn, cả một chút tì vết cũng tìm không ra, người lại không kiêu ngạo không siểm nịnh, khí chất yên hòa, là bộ dáng con rể mà trưởng bối thích nhất.

Thậm chí, dù chính hắn không muốn thừa nhận, khi hắn đối mặt với Tạ Thanh Úc, cũng mơ hồ cảm thấy tự ti. Thô bỉ và cao nhã thật một trời một vực, nhưng phàm là có người có lòng xấu hổ đều sẽ cảm thấy tự biết xấu hổ, đặc biệt là người tự ti mẫn cảm như Vệ Lễ vậy.

Hắn mỗi lần nhìn thấy Tạ Thanh Úc, cũng không nhịn được cả người muốn xù lông.

Triệu Hi Hằng dù cho tướng mạo không giống Tạ Thanh Úc, khí chất cũng không giống, nhưng mơ hồ tạo cho người ta cảm giác, họ chính là người cùng một đường, như là cảm giác nhìn mấy bông hoa cẩm tú cầu được từ nhỏ chăm sóc kỹ càng trong vườn nhà, mà loại lãnh ngạo lưu manh như Vệ Lễ thì hoàn toàn tương phản, vừa thấy là biết xuất thân trên trời dưới đất rồi.

"Ừ, ngươi ngược lại cũng rất thanh nhàn." Vệ Lễ ngước cằm, khẽ gật đầu.

"Phù du trộm nửa ngày nhàn mà thôi, trở về Tấn Dương lại là một đống chuyện hỏng bét." Khoé miệng Tạ Thanh Úc treo lên một độ cong hoàn mỹ, nâng tay ý bảo hắn, "Vệ công tử muốn tiến vào uống chén trà hay không, ta có chút lời muốn nói cùng ngươi."

Vệ Lễ không muốn để ý hắn, cất bước muốn đi, Tạ Thanh Úc sau lưng hắn hô, "Là chuyện khi A Đam còn nhỏ, ta nghĩ ngươi sẽ muốn biết."

"Đi thôi." Thân hình Vệ Lễ chợt ngưng lại, tiếp theo xoay người, ý bảo hắn dẫn đường đi vào trong viện.

Tạ Thanh Úc nấu trà, châm cho Vệ Lễ, Vệ Lễ không chạm vào, ngược lại bình tĩnh nhìn hắn, "Không phải có chuyện sao? Nói đi."

"Vệ công tử có địch ý rất lớn đối với ta." Tạ Thanh Úc nhìn một lớp cặn trà xanh thẫm lắng xuống đáy chén, hắn dời đề tài đi, như thật sự đang nói về chuyện của Triệu Hi Hằng khi còn nhỏ.

"Ta cùng A Đam biết nhau đã rất nhiều năm, lần đầu tiên thấy nàng là lúc nàng ba tuổi, nàng từ nhỏ đã xinh đẹp đáng yêu, mới cao đến từng này thôi, chạy tới chạy lui trong cung điện. Phía sau là các nhũ mẫu cùng tỳ nữ, đều xem nàng như tiểu tổ tông mà dỗ dành..."

Vệ Lễ nghĩ, Triệu Hi Hằng hiện tại cũng giống như một tiểu tổ tông còn gì, nũng nịu muốn chết.

"Lần thứ hai thấy nàng, nàng đã sáu tuổi, thân phận tôn quý như vậy, khó tránh khỏi có chút cao ngạo ngang ngược, nhưng tâm địa lại rất tốt; làm cho ai cũng yêu thích.

Tuy rằng khi mẫu thân của A Đam qua đời, nhưng nàng phụ hoàng lại càng thương yêu nàng nhiều hơn, bất cứ thứ gì trên đời này, phàm là nàng muốn, liền không có cái gì nàng không được, cho nên nàng thường không biểu hiện quá mức yêu thích một cái gì cả, bởi vì tất cả kỳ trân dị bảo nàng đều có được dễ như trở bàn tay."

"Lần cuối cùng khi ta thấy nàng, là năm nàng chín tuổi, Huệ Vũ hoàng đế vừa mới băng hà, ta theo phụ thân đi Tấn Dương phúng viếng, nàng không khóc, lưng cũng rất thẳng, nhưng đã có gì đó không còn giống như trước nữa." Khi Tạ Thanh Úc nói đến chỗ này, hốc mắt có chút ướt át.

"Vệ công tử, ta nói với ngươi những cái này, không phải có ý khoe khoang, mà là muốn nói với ngươi, nàng trong quá khứ đã từng là người được nuông chiều như vậy, cho nên có thể có những chuyện trước mặt người khác thì không gọi là ủy khuất, nhưng đối với nàng đã là rất ủy khuất rồi. A Đam sống mấy năm nay, cũng không biết bị bao nhiêu ủy khuất như thế rồi. Sau này kính xin ngài chiếu cố nàng."

Tạ Thanh Úc bỗng nhiên rời khỏi án bàn, lui ra phía sau một bước, sau đó cúi đầu thật sâu với Vệ Lễ.

Hắn chướng mắt cái tác phong thổ phỉ của Vệ Lễ, nhưng ngay cả một người thổ phỉ như Vệ Lễ vậy, hắn cũng không bằng. Ít nhất Vệ Lễ được A Đam thích, cũng bảo hộ được A Đam. Mấy ngày tháng ở đây, thấy Vệ Lễ cho A Đam một cuộc sống tốt như vậy, hắn vẫn luôn suy nghĩ, nếu A Đam sống cùng hắn thì sao? Liệu nàng có được sống tốt như vậy chăng?

Câu trả lời là chắc chắn sẽ không, hắn không có quyền thế như Vệ Lễ, cũng không có thân thế không vướng bận như Vệ Lễ vậy, cũng không đủ quả quyết bằng. Nhìn chung toàn bộ Đại Chu, nếu tầm tuổi này mà có năng lực thì thật ít ỏi không có mấy, mà trong số đó, chịu đối tốt với Triệu Hi Hằng, cũng chỉ có mỗi Vệ Lễ.

Tạ Thanh Úc lại bái thêm một bái, "Bản thân ta mấy năm nay, muốn chính mình trở nên tốt một chút mới có thể xứng đôi với nàng, chiếu cố nàng thật tốt, nhưng đến cùng là năng lực ta không đủ. Có lẽ Vệ công tử gặp được A Đam, chính là duyện phận mà trời cao đã an bày xong. Trời ban duyên phận, ta tất nhiên không thể quấy nhiễu, Tụng Giới đây xin thỉnh cầu Vệ công tử, nhất định nhất định phải đối xử tốt với nàng."

Vệ Lễ không nói chuyện, mà bưng chén trà trước mặt uống một hơi cạn sạch, đứng dậy đi.

Tạ Thanh Úc nhìn chén trà trống rỗng kia, nhẹ nhàng thở ra, Vệ Lễ là đáp ứng hắn.

Sau khi từ chỗ của Tạ Thanh Úc bước ra, trong lòng Vệ Lễ chợt tràn ngập phiền muộn, chính là có cảm giác khó chịu nói không nên lời.

Vị hôn phu mà cha của Triệu Hi Hằng định cho nàng đây, ngược lại cũng rất trung thành.

Nghe nói rất có tài, viết cũng viết được chữ đẹp, hoạ cũng hoạ được rất giỏi, danh tiếng bên ngoài cũng rất tốt.

Hắn đặt bản thân mình cùng Tạ Thanh Úc để so sánh, đột nhiên cảm giác khó chịu.

Nếu không phải hắn từng nói với Triệu Hi Hằng, nếu nàng dám chạy, hắn liền giết sạch hết người bên đường, chắc hẳn nàng cũng sẽ không bị ép phải từ bỏ vị hôn phu trung thành ưu tú như vậy mà lựa chọn ở lại.

Mà vị tiền hôn phu của nàng hiện tại cũng ủy khuất mà chấp nhận, chỉ hy vọng mình đối xử tốt với nàng.

Hắn giống như cây gậy đánh tan uyên ương kia.

Suýt nữa bị Triệu Hi Hằng dịu ngoan lừa, hiện tại trong lòng nàng nhất định là đang chảy máu đi, đặc biệt đã đến gần hôn kỳ, mà người mình thích chỉ cách một cái dân viện, nhưng áo cưới lại mặc vì một nam nhân khác.

Bị cẩu hoàng đế chèn ép đau khổ đã lâu, trên người nàng giờ chẳng còn một chút phản kháng nào, nhiều nhất thì khi sợ hãi sẽ khóc một phen, nhưng phản kháng thì chắc chắn sẽ không dám.

Hôn kỳ càng tới gần, lòng Vệ Lễ càng cảm thấy hoảng lên.

Triệu Hi Hằng mặc thử hôn phục lần cuối cùng, lớn nhỏ thật vừa người, không có cái gì cần sửa nữa. Nàng cởi ra, thay lại quần áo cũ.

Vệ Lễ bỗng nhiên vén màng trân châu tiến vào, hắn theo bản năng mà nghĩ đến lời Tạ Thanh Úc nói với hắn hôm qua, thế cho nên hắn cảm thấy có một viên trân châu trên màng trân châu không đủ tròn.

"Chủ công à, tự ngươi nói nha, trước khi bái đường thì không thể gặp mặt, hiện tại sao lại chạy tới đây?" Vệ Lễ lúc tháng trước bỗng nhiên khác người lên, nói cái gì mà dù cho là hôn lễ bổ sung đi nữa, cũng phải dựa theo quy củ mà làm.

Quy củ chính là phu thê chưa trước trước khi thành thân một tháng thì không thể gặp mặt, nếu không sẽ là điềm xấu. Vậy mà hiện tại, hắn lại là chỉ cho phép quan châu phóng hỏa chứ không cho dân chúng đốt đèn.

Thần sắc Vệ Lễ lạnh như kết tầng sương, trong đôi đồng tử đen nhánh phản chiếu thân ảnh của nàng.

Nụ cười rạng rỡ trên mặt Triệu Hi Hằng cứng đờ, thôi được rồi, tính tính ngày, hình như lại đến lúc.

Vệ Lễ mỗi tháng đều phải âm dương quái khí vài ngày, mấy ngày nay đến thời gian rồi, thật còn chuẩn hơn cả chu kỳ nguyện tín của nàng.

"Triệu Hi Hằng."

"Hử?" Thì cứ vuốt vuốt lông thôi, còn có thể làm thế nào chứ?

"Ngươi có muốn đi?"

"Đi chỗ nào a?"

"Cùng Tạ Thanh Úc đi, nếu ngươi muốn đi, đây là một cơ hội cuối cùng. Ta tuyệt đối không ngăn cản ngươi, cũng tuyệt đối sẽ không thương tổn bất kỳ một người vô tội nào." Khi hắn nói ra lời này, trái tim như bị siết chặt, ngay cả hô hấp cũng giống như là có gió lạnh từ xoang mũi đổ vào trong, một đường rót đến lục phủ ngũ tạng, cắt ra từng vết thương khiến hắn đau nhức.

Tim của hắn, giống như muốn vỡ mất, hắn không nên yêu Triệu Hi Hằng, nhất định là hắn làm bậy quá nhiều, cho nên mới gặp báo ứng.

Triệu Hi Hằng, "???"

Tháng này điên liền điên cỡ lớn như vậy?

Thiệp mời đã phát đi, toàn bộ thành Bất Hàm đều trang hoàng xong hết, hiện tại ai chẳng biết Vệ Lễ ngươi muốn bổ sung một hôn lễ.

Hiện tại tân lang lại nắm cổ tân nương nói, "Ta cho ngươi cơ hội cùng người khác bỏ trốn."

Ngươi có bị bệnh không?

Coi như Vệ Lễ có bị điên thật rồi đi, vậy cũng phải bóp cổ nàng nói, "Triệu Hi Hằng, nếu ngươi dám chạy theo người khác, ta liền đánh gãy chân của ngươi." Như vậy mới đúng chứ.

Triệu Hi Hằng hoảng sợ nghĩ, có phải Vệ Lễ di tình biệt luyến rồi hay không, coi trọng tiểu cô nương nào đó nhà người ta, cho nên muốn đuổi nàng đi cho có chỗ? Nhưng nhìn dạng này thật không giống.

Chẳng lẽ quả nhiên là hắn phát hiện ra lương tâm, muốn thả cho người có tình một con đường sống?.

Cân nhắc giữa hai bên, Triệu Hi Hằng cảm giác mình vẫn là ở lại thì thoải mái hơn.

Dù sao Vệ Lễ có tiền thì cũng đúng thật có tiền, chịu tiêu tiền thì cũng đúng là rất chịu tiêu tiền, mấu chốt là ở bên cạnh hắn khẳng định sẽ an toàn hơn ở cạnh Tạ Thanh Úc. Hơn nữa nàng ở Bình Châu lâu như vậy rồi, cũng thấy rất thoải mái, không có gì không thích ứng.

Đáy mắt Vệ Lễ phủ đầy tơ máu, thật sự, Triệu Hi Hằng, đây là ta cưỡng ép bản thân mình, đưa cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu ngươi không đi thì thật sự không còn cơ hội.

Triệu Hi Hằng ôm cổ Vệ Lễ, nhón chân lên, hôn hôn lên chóp mũi hắn, "Chủ công tốt nhất, ta chỉ muốn cùng chủ công một đời, không đi đâu cả. Chủ công không phải cũng thích ta sao?"

Cơ bắp căng chặt cả người của Vệ Lễ đột nhiên buông lỏng xuống, trong hốc mắt dâng lên hơi nước, hắn lập tức ôm chặt người vào trong ngực, "Ai thích ngươi? Không biết xấu hổ, ta dù có thích heo mẹ trong chuồng heo cũng không thích ngươi."

Tự ngươi nói không đi, không còn cơ hội.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 66-2
68 Chương 67
69 Chương 68
70 Chương 69
71 Chương 70
72 Chương 71
73 Chương 72
74 Chương 73
75 Chương 74
76 Chương 75
77 Chương 76
78 Chương 77
79 Chương 78
80 Chương 79
81 Chương 80
82 Chương 81
83 Chương 82
84 Chương 83
85 Chương 84
86 Chương 85
87 Chương 86
88 Chương 87
89 Chương 88
90 Chương 89
91 Chương 90
92 Chương 91
93 Chương 92
94 Chương 93
95 Chương 94
96 Chương 95
97 Chương 96
98 Chương 97
99 Chương 98
100 Chương 99
101 Chương 100
102 Chương 101
103 Chương 102
104 Chương 103
105 Chương 104
106 Chương 105
107 Chương 106
108 Chương 107
109 Chương 108
110 Chương 109
111 Chương 110
112 Chương 111
113 Chương 112
114 Chương 113
115 Chương 114
116 Chương 115
117 Chương 116
118 Chương 117
119 Chương 118
120 Chương 119
121 Chương 120
122 Chương 121
123 Chương 122
124 Chương 123
125 Chương 124
126 Chương 125
127 Chương 126
128 Chương 127
129 Chương 128
130 Chương 129
131 Chương 130
132 Chương 131
133 Chương 132
134 Chương 133
135 Chương 134
136 Chương 135
137 Chương 136
138 Chương 137
139 Chương 138
140 Chương 139
Chapter

Updated 140 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 66-2
68
Chương 67
69
Chương 68
70
Chương 69
71
Chương 70
72
Chương 71
73
Chương 72
74
Chương 73
75
Chương 74
76
Chương 75
77
Chương 76
78
Chương 77
79
Chương 78
80
Chương 79
81
Chương 80
82
Chương 81
83
Chương 82
84
Chương 83
85
Chương 84
86
Chương 85
87
Chương 86
88
Chương 87
89
Chương 88
90
Chương 89
91
Chương 90
92
Chương 91
93
Chương 92
94
Chương 93
95
Chương 94
96
Chương 95
97
Chương 96
98
Chương 97
99
Chương 98
100
Chương 99
101
Chương 100
102
Chương 101
103
Chương 102
104
Chương 103
105
Chương 104
106
Chương 105
107
Chương 106
108
Chương 107
109
Chương 108
110
Chương 109
111
Chương 110
112
Chương 111
113
Chương 112
114
Chương 113
115
Chương 114
116
Chương 115
117
Chương 116
118
Chương 117
119
Chương 118
120
Chương 119
121
Chương 120
122
Chương 121
123
Chương 122
124
Chương 123
125
Chương 124
126
Chương 125
127
Chương 126
128
Chương 127
129
Chương 128
130
Chương 129
131
Chương 130
132
Chương 131
133
Chương 132
134
Chương 133
135
Chương 134
136
Chương 135
137
Chương 136
138
Chương 137
139
Chương 138
140
Chương 139