Chương 81

“Không được!” Tuy Lý Mặc Nhiên đã khôi
phục trí nhớ, cảm thấy cự tuyệt Bạch Tiểu Mễ chính là hắn già mồm cãi
láo, trước kia ngủ cùng nhau một thời gian rất lâu, nhân phẩm Lý Mặc
Nhiên nàng tin, chỉ có điều hiện tại trong lòng Bạch Tiểu Mễ còn vướng
mắc nên không muốn hai người cùng giường, mà nơi này phòng không ít,
không nhất thiết phải chung giường.

“Nương tử! Vì cái gì?” Lý Mặc Nhiên có chút khó hiểu, nếu là phu thê vì
sao lại không cùng giường, chẳng lẽ còn để ý đến căn nguyên, đúng là lúc ấy hắn cũng không biết mình còn có một tiểu nương tử đáng yêu như vậy!
Nếu hắn biết sớm hơn, chuyện xảy ra tuyệt đối không phải như vậy.

“Cái gì là cái gì? Nơi này nhiều phòng như vậy vì sao cứ muốn bỏ gần tìm xa!” Bạch Tiểu Mễ đáp trả, nói xong rồi xoay người ra ngoài tìm cái
phòng khác, sân phòng này có đến bảy, tám gian, mà gian Bạch Tiểu Mễ ngủ là gian chính, hiện giờ phòng ngủ đã không ở được, vậy chỉ có thể ngủ ở phòng khách thôi.

Chỉ là đối với Bạch Tiểu Mễ đã hơn một tháng không ngủ ngon thì đã xem như là quá tốt, ít nhất tốt hơn nhiều so với khách điếm.

“Ngươi đi theo ta làm gì?” Bạch Tiểu Mễ muốn tiến vào phòng, lại phát hiện phía sau có một con gấu to lớn, giận giữ hỏi.

“Nương tử ở đâu vi phu ở đó!” Lý Mặc Nhiên dùng vẻ mặt thật thà phúc hậu nhưng trong nội tâm lại cân nhắc xem rốt cuộc mình có thể bắt được
nương tử hay không, hoặc nghĩ biện pháp bắt nương tử, vừa rồi chỉ mới sờ tay nương tử, hắn liền cảm giác toàn thân nhiệt huyết đã sôi trào, nếu
hai người ở lâu sẽ làm cái kia rồi hả? Ai ôi! Không thể suy nghĩ, nghĩ
nữa hắn sẽ bị chết cháy mất.

“Lý Mặc Nhiên, đừng có giả ngu, chạy về nơi của ngươi đi, nếu không xử
lý tốt nữ nhân kia, chúng ta vẫn duy trì là huynh muội tốt!” Bạch Tiểu
Mễ không nuốt trôi được bộ dáng này của Lý Mặc Nhiên, là ngày trước nàng bị bề ngoài thật thà phúc hậu của hắn lừa.

A! Nương tử đã nhìn ra sao? Vậy mà biết hắn giả vờ? Lý Mặc Nhiên tuy
kinh ngạc như vẫn làm một bộ thật thà ngây ngô cười phúc hậu, tiếp tục
đóng giả!

Nhưng nương tử thật thông minh nha! Thật không hổ là nương tử của Lý Mặc Nhiên ta, xinh đẹp, thông minh, thực lực cao, trọng yếu nhất là hắn
thích nàng.

“Nương tử, nàng phải tin tưởng vi phu, vi phu thật sự chỉ có mình nàng,
nữ nhân khác trong mắt vi phu đều là nam nhân!” Lý Mặc Nhiên tiếp tục
dùng lời nói buồn nôn.

Bạch Tiểu Mễ nghe xong lời này, nhịn không được trừng lớn hai mắt, nam
nhân này vẫn như cũ, vậy mà có thể dùng vẻ mặt thật thà này nói ra những lời buồn nôn, không thể không nói hắn thật sự là một nhân tài.

“Ngươi cứ lượn đi! Ta mệt chết rồi, còn buồn ngủ nữa, ngươi đi đi!” Bạch Tiểu Mễ tiến vào phòng khách, vừa định đóng cửa thì một bàn tay duỗi
tới vạt áo nàng, ánh mắt hắn như tiểu cẩu bị vứt bỏ, mắt ươn ướt nhìn
nàng, ẩn sâu bên trong là ủy khuất, điềm đạm đáng yêu.

Phi phi! Cái gì điềm đạm đáng yêu chứ! Ngay cả dáng vẻ của hắn cũng
chẳng có chút dính dáng gì tới điềm đạm đáng yêu nhưng Bạch Tiểu Mễ
không thừa nhận cũng không được, nếu chỉ cần nhìn ánh mắt, nàng thật
không thể lấy từ nào khác để hình dung về đôi mắt đang nhìn nàng.

“Đừng giả vờ mong ta thương cảm! Ngươi đến cùng có phải nam nhân hay
không?” Bạch Tiểu Mễ có chút chán nản, nàng cảm thấy hắn không khôi phục trí nhớ thì tốt biết bao, ít nhất sẽ không làm ra vẻ mặt không phù hợp
với ngoại hình của hắn.

“Nương tử, vi phu có phải nam nhân hay không? Nương tử không phải đã sớm biết rõ ràng sao?” Lý Mặc Nhiên thẹn thùng.

Ánh mắt Bạch Tiểu Mễ chợt lóe, mắt hơi nheo lại nhìn về phía Lý Mặc
Nhiên, ánh trăng tối nay đặc biệt sáng, mà vị trí Bạch Tiểu Mễ đứng đến
cửa phòng vừa vặn bị ánh trăng chiếu đến, nên vẻ mặt Lý Mặc Nhiên bị
nhìn rõ không sót một cái nào.

Trên mặt Lý Mặc Nhiên vẫn thẹn thùng, nhưng trong lòng lại chấn động
dưới ánh mắt quỷ dị Bạch Tiểu Mễ nhìn hắn, có dũng khí gan dạ hình thành trong đầu hắn, nhưng rốt cuộc là cái gì Lý Mặc Nhiên nhất thời nghĩ
không ra.

“Thôi, mặc kệ ngươi, ngươi muốn ngủ thì ở lại! Nhưng không được quấy
nhiễu giấc ngủ của ta!” Bạch Tiểu Mễ cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt, đã
chạy một ngày đường, buổi tối vì chuyện của Lý Mặc Nhiên mà không ngủ
được, vừa mới nằm ngủ thì tên chết tiệt này liền đến quấy rối, cho nên
Bạch Tiểu Mễ trở cơ bản vẫn chưa ngủ chút nào.

Nhìn ánh sáng trắng mờ phía xa đường chân trời, tựa hồ rất nhanh trời đã sáng.

Trước đó cũng không phải chưa từng ngủ cùng Lý Mặc Nhiên, thời gian lại rất dài, Bạch Tiểu Mễ cũng không để ý.

Bạch Tiểu Mễ không quan tâm tới Lý Mặc Nhiên, nhanh chóng nằm phía bên
trong giường, xoay mặt hướng vách tường nhắm mắt ngủ, cũng chẳng muốn
chú ý tới Lý Mặc Nhiên.

Lý Mặc Nhiên nhìn Bạch Tiểu Mễ đã nằm trên giường, xoay người đóng cửa
phòng, sau đó đi đến bên giường, ánh mắt rơi trên bóng dáng mảnh khảnh,
nhìn rất lâu, phát hiện tiếng hít thở đều đều truyền đến của nàng. Lý
Mặc Nhiên lúc này mới nằm trên giường.

Mặt hướng về phía bên trong, đôi mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng gầy
nhỏ, cảm giác này thật sự rất lạ, vốn đang nghĩ muốn “làm” một phen, Lý
Mặc Nhiên vậy mà phát hiện nương tử thật mệt muốn chết rồi, lại không
cam lòng thôi quấy rầy nàng.

Lý Mặc Nhiên nhìn một hồi, tay dài duỗi ra kéo người bên vào trong lòng, xúc cảm ôm ôn hương nhuyễn ngọc, mùi thơm của thiếu nữ. Lý Mặc Nhiên
dập dờn trong lòng, cả người đầy kích động.

Hắn thật sự rất muốn đem người tử hình? Bất quá Lý Mặc Nhiên sau cùng
vẫn nhịn xuống, một là hắn không nỡ đánh thức nàng, còn lại là vì nương
tử vừa dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hắn.

Bạch Tiểu Mễ đã cùng Chu Công chơi qua mấy vòng mạt chược, mà Lý Mặc
Nhiên vẫn không ngủ, trong lòng nhớ lại chuyện từ giờ đến sau này, đương nhiên đều là về nương tử.

Đầu tiên Lý Mặc Nhiên cảm thấy hắn không thể giấu giếm nương tử cả đời,
bởi vì nương tử xem ra rất thông minh, đến lúc nương tử phát hiện kỳ
thật hắn không có khôi phục trí nhớ, vậy phải làm sao đây?

Bất quá Lý Mặc Nhiên nghĩ muốn tốt hơn, mặc kệ nương tử phát hiện hay không, hắn không tính toán sẽ để nương tử rời khỏi mình.

Tuy mất trí nhớ nhưng lại không biết vì cái gì? Lý Mặc Nhiên cảm thấy
tuy nương tử ở bên cạnh hắn, nhưng cảm giác lại cực kỳ xa xôi, cảm giác
này hắn không thích.

Nghĩ như vậy, tay Lý Mặc Nhiên nhịn không được lại buộc chặt thêm, Bạch
Tiểu Mễ ở trong mộng vẫn cảm thấy phần eo bị đè nén có chút không thoải
mái, hơi quẩy người một cái.

Lý Mặc Nhiên nhìn vẻ mặt đáng yêu của nàng, tâm tình lập tức lại thư
sướng, kỳ thật hắn nghĩ nhiều như vậy để làm gì? Nương tử là của hắn,
mặc kệ có phải là áp trại phu nhân hay là cái khác hay không, nàng vẫn ở bên hắn, dù sao hiện tại nàng là thê của hắn, thì cả đời vẫn là thê của hắn mà thôi.

Lý Mặc Nhiên hạ quyết tâm, nhắm mắt ngủ, khóe miệng nhếch cực kỳ cao,
đương nhiên bởi vì râu quá nhiều nên căn bản nhìn không ra.

Chapter
1 Chương 1: Trượng phu và “gấu” đều giống nhau
2 Chương 2: Không chịu tiếp đãi tân nương
3 Chương 3: Lại một cước
4 Chương 4: Không rõ tình huống
5 Chương 5: Sáng sớm phong ba
6 Chương 6: Nửa bước khó đi
7 Chương 7: Không nhận thức
8 Chương 8: Hòa thượng là chủ mưu
9 Chương 9: Thì ra là thế
10 Chương 10: Nỗi buồn nguyên chủ
11 Chương 11: Vấn đề
12 Chương 12: Hiệp nghị ra lò
13 Chương 13: Nói chuyện với nhau
14 Chương 14: Nhị đương gia
15 Chương 15: Xe lăn hiện thế
16 Chương 16: Lý Mặc Nhiên không an phận
17 Chương 17: Biến thành thất học
18 Chương 18: Ăn tàu hủ đậu đỏ
19 Chương 19: Lý mặc nhiên giả ngu
20 Chương 20: Hôn!
21 Chương 21: Vấn đề xứng hay không xứng
22 Chương 22: Tiến hành rời đi
23 Chương 23: Cảm giác có chút dễ dàng
24 Chương 24: Hang động kì lạ
25 Chương 25: Dày vò
26 Chương 26: Khổ tận cam lai
27 Chương 27: Đói khát
28 Chương 28: Gặp “chó” ngoài cửa hiệu cầm đồ
29 Chương 29: Bại lộ hành tung
30 Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy
31 Chương 31: Hoảng sợ, một tháng?
32 Chương 32: Sáng sớm, cái gì?
33 Chương 33: Thiếu chút nữa cảm động
34 Chương 34: Ngẫu nhiên gặp mặt “nhi tử"
35 Chương 35: Bị “lừa gạt” trở về
36 Chương 36: Trở lại hắc phong trại
37 Chương 37: Bảo vệ
38 Chương 38: Đánh người
39 Chương 39: Dụ dỗ đe dọa
40 Chương 40: Vi diệu biến hóa
41 Chương 41: Cùng ăn bữa sáng
42 Chương 42: Dị năng??
43 Chương 43: Chiến đấu và uy tín
44 Chương 44: Thắng
45 Chương 45: Khai hoang
46 Chương 46: Khiêu chiến
47 Chương 47: Cái gọi là cao thủ
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Không cần nhịn nữa
51 Chương 51: Tiến hành cải tạo ban đầu
52 Chương 52: Phát huy sở trường
53 Chương 53: Khảo sát
54 Chương 54: Tìm nhị đương gia
55 Chương 55: Cùng đồng hành
56 Chương 56: Sinh vật khó hiểu
57 Chương 57: Nắm lấy nhị đương gia bất định
58 Chương 58: Khởi công, lịch sử ruộng bậc thang phát triển
59 Chương 59: Lý mặc nhiên trở về
60 Chương 60: Trở lại hắc phong trại
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87: Phát hiện hiệp nghị
88 Chương 88: Học y sao?
89 Chương 89: Sóng ngầm mãnh liệt
90 Chương 90: Thi châm trị liệu
91 Chương 91: Xu thế trạch đấu
92 Chương 92: Ngũ hành nguyên tâm thạch
93 Chương 93: Băn khoăn
94 Chương 94: Muốn nàng rời đi
95 Chương 95: Báo thù
96 Chương 96: Rời đi
97 Chương 97: Nhuộm tóc
98 Chương 98: Dân bản địa không tầm thường
99 Chương 99: Họ mạc, đây là trùng hợp sao?
100 Chương 100: Mỹ thiếu niên
101 Chương 101: Thành lập nông trang
102 Chương 102: Mạc gia thiếu niên
103 Chương 103: Phiền toái
104 Chương 104: Mạc tộc trưởng khó hiểu
105 Chương 105: Nguyền rủa
106 Chương 106: Điều tra
107 Chương 107: Đánh quái thú
108 Chương 108: Lý mặc nhiên thực hiện được
109 Chương 109: Căn nguyên mâu thuẫn
110 Chương 110: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
111 Chương 111: Giết côn thú
112 Chương 112: Mỗi người một ý trong tiệc rượu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Trượng phu và “gấu” đều giống nhau
2
Chương 2: Không chịu tiếp đãi tân nương
3
Chương 3: Lại một cước
4
Chương 4: Không rõ tình huống
5
Chương 5: Sáng sớm phong ba
6
Chương 6: Nửa bước khó đi
7
Chương 7: Không nhận thức
8
Chương 8: Hòa thượng là chủ mưu
9
Chương 9: Thì ra là thế
10
Chương 10: Nỗi buồn nguyên chủ
11
Chương 11: Vấn đề
12
Chương 12: Hiệp nghị ra lò
13
Chương 13: Nói chuyện với nhau
14
Chương 14: Nhị đương gia
15
Chương 15: Xe lăn hiện thế
16
Chương 16: Lý Mặc Nhiên không an phận
17
Chương 17: Biến thành thất học
18
Chương 18: Ăn tàu hủ đậu đỏ
19
Chương 19: Lý mặc nhiên giả ngu
20
Chương 20: Hôn!
21
Chương 21: Vấn đề xứng hay không xứng
22
Chương 22: Tiến hành rời đi
23
Chương 23: Cảm giác có chút dễ dàng
24
Chương 24: Hang động kì lạ
25
Chương 25: Dày vò
26
Chương 26: Khổ tận cam lai
27
Chương 27: Đói khát
28
Chương 28: Gặp “chó” ngoài cửa hiệu cầm đồ
29
Chương 29: Bại lộ hành tung
30
Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy
31
Chương 31: Hoảng sợ, một tháng?
32
Chương 32: Sáng sớm, cái gì?
33
Chương 33: Thiếu chút nữa cảm động
34
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp mặt “nhi tử"
35
Chương 35: Bị “lừa gạt” trở về
36
Chương 36: Trở lại hắc phong trại
37
Chương 37: Bảo vệ
38
Chương 38: Đánh người
39
Chương 39: Dụ dỗ đe dọa
40
Chương 40: Vi diệu biến hóa
41
Chương 41: Cùng ăn bữa sáng
42
Chương 42: Dị năng??
43
Chương 43: Chiến đấu và uy tín
44
Chương 44: Thắng
45
Chương 45: Khai hoang
46
Chương 46: Khiêu chiến
47
Chương 47: Cái gọi là cao thủ
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Không cần nhịn nữa
51
Chương 51: Tiến hành cải tạo ban đầu
52
Chương 52: Phát huy sở trường
53
Chương 53: Khảo sát
54
Chương 54: Tìm nhị đương gia
55
Chương 55: Cùng đồng hành
56
Chương 56: Sinh vật khó hiểu
57
Chương 57: Nắm lấy nhị đương gia bất định
58
Chương 58: Khởi công, lịch sử ruộng bậc thang phát triển
59
Chương 59: Lý mặc nhiên trở về
60
Chương 60: Trở lại hắc phong trại
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87: Phát hiện hiệp nghị
88
Chương 88: Học y sao?
89
Chương 89: Sóng ngầm mãnh liệt
90
Chương 90: Thi châm trị liệu
91
Chương 91: Xu thế trạch đấu
92
Chương 92: Ngũ hành nguyên tâm thạch
93
Chương 93: Băn khoăn
94
Chương 94: Muốn nàng rời đi
95
Chương 95: Báo thù
96
Chương 96: Rời đi
97
Chương 97: Nhuộm tóc
98
Chương 98: Dân bản địa không tầm thường
99
Chương 99: Họ mạc, đây là trùng hợp sao?
100
Chương 100: Mỹ thiếu niên
101
Chương 101: Thành lập nông trang
102
Chương 102: Mạc gia thiếu niên
103
Chương 103: Phiền toái
104
Chương 104: Mạc tộc trưởng khó hiểu
105
Chương 105: Nguyền rủa
106
Chương 106: Điều tra
107
Chương 107: Đánh quái thú
108
Chương 108: Lý mặc nhiên thực hiện được
109
Chương 109: Căn nguyên mâu thuẫn
110
Chương 110: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
111
Chương 111: Giết côn thú
112
Chương 112: Mỗi người một ý trong tiệc rượu