Chương 4: Không rõ tình huống

Rất nhanh Tiết đại phu bị mời đến, đi theo tới còn có Lão Nhị cùng Lão
Tứ, Tiết đại phu bị Lão Tam lôi kéo đi phía trước, bộ dáng kia trông vô
cùng lo lắng, dường như người nào đó đã chết rồi không bằng.

Bạch Tiểu Mễ thấy người đến, lập tức tự giác nhường vị trí.

Tiết đại phu bị kéo lại ngay cạnh giường.

“Đại đương gia người tỉnh rồi!” Tiết đại phu ngồi xuống thấy bạn “gấu”
đã mở mắt đang liếc nhìn, hơn nữa đôi mắt lại hướng về thiếu nữ kia,
dường như không nhìn thấy bọn họ đã đến.

Tiết đại phu hỏi, đáng tiếc người nào đó căn bản là không chú ý tới, cứ
chăm chú nhìn thiếu nữ đang đứng ở kia, là nương tử của hắn, nhưng vì
sao nương tử lại cứ đứng ở xa hắn như vậy? Chẳng lẽ là bởi vì mình là
cường đạo, là thổ phỉ, bởi vì nàng bị ép buộc, cho nên không thích hắn
sao?

Mỗ nam nằm ở trên giường tâm tư ngổn ngang, không nhìn đến Tiết đại phu, chứ đừng nói gì đến việc trả lời câu hỏi của lão.

“Đại ca!” sau khi kêu to lên một tiếng, thiếu niên tiểu Tam thấy đại ca
nhà mình chỉ lo nhìn nữ nhân kia thì bực mình, hung hăng trừng mắt nhìn
Bạch Tiểu Mễ.

“Ừ! Tam đệ, Nhị đệ, còn có Tứ đệ, các ngươi tới lúc nào?” Mỗ nam dường
như lúc này mới nhìn thấy mọi người, có chút không hiểu hỏi.

Mọi người đều ngã ngửa, tâm tình của bọn họ đều đặt hết lên người này
thế mà lão Đại nhà mình cơ bản không nhìn, không biết đến, bọn họ cũng
đang có mặt ở đây?

Tiểu Tam trừng mắt, Bạch Tiểu Mễ tự nhiên cảm nhận được, do đã nhiều lần bị chiếu tướng nên nàng phớt lờ đi không thèm để ý, nhưng Bạch Tiểu Mễ
không ngờ được trong phòng có nhiều người như vậy mà bạn mỗ nam kia lại
chẳng hề hay biết!

Hơn nữa hắn cứ nhìn nàng như vậy làm gì? Cái nhìn đầy thâm tình chân
thành này là như thế nào? Chẳng lẽ nói nguyên chủ trước kia cùng người
nọ yêu nhau?

Bạch Tiểu Mễ cảm thấy cả kinh? Nhìn về phía mỗ nam trên giường, trừ bỏ
dáng người phi thường tốt, cái mặt chẳng khác gì “gấu”? Nguyên chủ chắc
hẳn phải có khẩu vị nặng lắm mới có thể thích quái vật lớn như vậy a!

Mặc kệ nguyên chủ thích nhiều hay ít, hiện tại nàng đã xuyên qua đây,
nàng lại không muốn có một trượng phu như vậy thì làm sao bây giờ? Bạch
Tiểu Mễ trong lòng kêu rên, dĩ nhiên cũng chỉ dám rên trong bụng, nếu
nói ra, Bạch Tiểu Mễ tin tưởng, không cần chờ người trên giường kia hành động, thì tiểu Tam bên cạnh kia đã đem nàng ăn sống nuốt tươi rồi.

Vì đảm bảo sự an toàn của tính mạng, Bạch Tiểu Mễ quyết định giữ vững trầm mặc.

Để tránh tổn thất, nhất định phải nhanh chóng lập kế hoạch chạy trốn. Kế hoạch bao gồm chạy đường nào, chi phí để sống sau khi chạy trốn được
lấy ở đâu? Tất cả đều phải được tìm cách giải quyết! Bạch Tiểu Mễ yên
lặng đứng ở một bên, trong lòng thầm nghĩ trước tiên là làm thế nào để
lấy được sự tin tưởng từ những người này, như vậy nàng mới có thể tự do
hành động.

Nàng vừa mới cố gắng đi ra ngoài, chưa tới năm phút nàng đã bị tiểu Tam
đụng phải bắt trở lại, nhưng nàng lại nhớ được không ít tiểu lâu la tuần tra xung quanh.

Nhưng nàng phải làm thế nào để những người này thả lỏng cảnh giác đối với nàng? Đúng rồi...... Cứ như vậy!

“Tướng công! Tiết đại phu gọi chàng đấy!” Bạch Tiểu Mễ cảm thấy ghê tởm cách xưng hô của chính mình.

“Nương tử!” Mỗ nam thấy Bạch Tiểu Mễ gọi mình là tướng công, ánh mắt
sáng ngời, hưng phấn nhìn Bạch Tiểu Mễ, kích động tràn ngập nhu tình kêu một tiếng làm Bạch Tiểu Mễ trên người nổi cả da gà.

“Tiết đại phu, ngài mau xem cho tướng công nhà ta đi! Cũng không biết
sao lại thế này, chàng bỗng nhiên chảy máu!” Bạch Tiểu Mễ quyết định
không để ý đến mỗ nam, xem ra nguyên chủ cùng hắn thật sự thực yêu nhau, nếu không này bạn “gấu” sao có thể thâm tình kêu nàng như vậy.

Tâm lý cảm giác thì vạn phần ghê tởm, nhưng Bạch Tiểu Mễ không dám biểu
hiện ra ngoài, dùng ánh mắt nhu hòa nhìn về Tiết đại phu.

“Phu nhân yên tâm, lão phu đã xem qua, Đại đương gia là do khí huyết
dâng lên, hiện tại đã ổn định không có việc gì, nhưng sau này Đại đương
gia nên chú ý đến cảm xúc, đừng để bị kích động quá mới tốt” Kỳ thật
thời điểm mỗ nam đang thâm tình nhìn Bạch Tiểu Mễ, thì Tiết đại phu đã
xem mạch và nhìn đến sắc mặt mỗ nam, lập tức hiểu ra vấn đề của hắn, tuy rằng đổ máu nhưng không có gì đáng ngại.

Khi Bạch Tiểu Mễ cùng Tiết đại phu nói chuyện, tự nhiên không biết biểu
hiện bây giờ của nàng khiến bốn người cảm thấy kỳ quái, Lão Nhị, Tiểu
Tam, Lão Tứ lại càng không hiểu và hoài nghi nhìn nàng.

Lấy thân phận Bạch Tiểu Mễ như vậy, nếu nàng gây sự ầm ĩ, nếu chán sống
tìm chết, thì bọn họ cảm thấy như vậy mới là bình thường, nhưng bọn họ
không thể lý giải nổi tình huống bây giờ.

Bọn họ biết được, đêm hôm trước khi thành thân cô nương này đã vừa khóc
vừa náo, thậm chí còn thắt cổ tự sát, nếu bọn họ không phát hiện kịp thì bây giờ dưới vách núi đen của ngọn núi phía trước lại nhiều thêm một
khối thi thể vô danh.

Nhưng thời gian chưa được bao lâu, lại chuyển biến thành như vậy, thái
độ chênh lệch trước sau này quá lớn. Điều này khiến cho bọn họ càng hoài nghi?

Cô nương tỏ vẻ thích Lão Đại, bọn họ tự nhiên là không tin, dù sao nhìn
cái bộ dáng hiện tại này của Lão Đại, nếu là cô nương nhà bình thường,
không bị hắn hù dọa bỏ chạy đã là phi thường quá giỏi rồi, làm sao có
thể sẽ thích?

Chẳng lẽ nàng định dùng phương pháp này để chạy trốn?

Ba người thầm nghĩ trong khoảng thời gian này phải tăng mạnh phòng vệ, để tránh cô nương này trốn đi.

Bạch Tiểu Mễ nào có biết rằng, tình huống của nguyên chủ là như vậy,
nàng lại cho rằng hai người trước kia yêu nhau cho nên mới thành thân,
tính toán sắm vai thê tử tốt, để tìm cách rời đi, nhưng giờ ngược lại
biến khéo thành vụng.

Việc này nếu như bị Bạch Tiểu Mễ biết, không tức hộc máu mới là lạ.

Đương nhiên Bạch Tiểu Mễ qua vài ngày sau mới chân chính hiểu biết thân phận của chính mình, nàng thật sự hối hận không thôi.

“Tứ đương gia, Đại đương gia buổi sáng hẳn là chưa uống thuốc! Phu nhân nhanh đi sắc thuốc cho ngài a!” Tiết đại phu nói.

“Được!” Làm một nương tử thương yêu lão công, Bạch Tiểu Mễ tự nhiên sẽ
không cự tuyệt lời nói của Tiết đại phu, hơn nữa nàng cũng muốn hiểu rõ
hơn nơi này rốt cuộc là địa phương nào?

Muốn rời đi đương nhiên phải thân thiết với nhiều người, nhưng muốn thân thiết với Lão Nhị, Lão Tam, Lão Tứ thì để tìm cách thì khó có khả năng, cho nên Bạch Tiểu Mễ chỉ có thể trông cậy vào người khác.

Mà ở phòng bếp bác gái, nàng dâu nhỏ hẳn là không ít, hỏi thăm tình
huống với những người này, so với ở trong này tốt hơn nhiều, nhưng mà sự tình cứ thuận lợi như Bạch Tiểu Mễ suy nghĩ sao? Dĩ nhiên là không có
khả năng!

“Đợi chút, nương tử nàng ở lại đây đi! Để cho những người khác đi nấu
thuốc!” Mỗ nam thấy Bạch Tiểu Mễ định rời đi, liền lên tiếng đánh tan
ảo tưởng, làm tan biến hy vọng tìm người để thân thiết của nàng.

Con bà nó! Lão nương muốn đi ra ngoài để nấu thuốc, thế nào lại không
được a? Bạch Tiểu Mễ ở trong lòng oán niệm, lớn tiếng kêu rên. Đương
nhiên chỉ ở trong lòng mới dám đem người kia từ bên trong ra bên ngoài
mắng một trăm lần, rồi quay đầu đối mặt với mỗ nam.

“Tướng công không sao đâu, ta đi một chút sẽ trở lại!” Bạch Tiểu Mễ ôn nhu nói!

Còn không mau đáp ứng đi, sự kiên nhẫn của lão nương là có hạn đó!

“Nhưng ta nghĩ muốn nương tử ở bên cạnh!” Mỗ nam thẹn thùng nói, đương nhiên bởi vì râu che trước mặt mà không nhìn ra được.

Chapter
1 Chương 1: Trượng phu và “gấu” đều giống nhau
2 Chương 2: Không chịu tiếp đãi tân nương
3 Chương 3: Lại một cước
4 Chương 4: Không rõ tình huống
5 Chương 5: Sáng sớm phong ba
6 Chương 6: Nửa bước khó đi
7 Chương 7: Không nhận thức
8 Chương 8: Hòa thượng là chủ mưu
9 Chương 9: Thì ra là thế
10 Chương 10: Nỗi buồn nguyên chủ
11 Chương 11: Vấn đề
12 Chương 12: Hiệp nghị ra lò
13 Chương 13: Nói chuyện với nhau
14 Chương 14: Nhị đương gia
15 Chương 15: Xe lăn hiện thế
16 Chương 16: Lý Mặc Nhiên không an phận
17 Chương 17: Biến thành thất học
18 Chương 18: Ăn tàu hủ đậu đỏ
19 Chương 19: Lý mặc nhiên giả ngu
20 Chương 20: Hôn!
21 Chương 21: Vấn đề xứng hay không xứng
22 Chương 22: Tiến hành rời đi
23 Chương 23: Cảm giác có chút dễ dàng
24 Chương 24: Hang động kì lạ
25 Chương 25: Dày vò
26 Chương 26: Khổ tận cam lai
27 Chương 27: Đói khát
28 Chương 28: Gặp “chó” ngoài cửa hiệu cầm đồ
29 Chương 29: Bại lộ hành tung
30 Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy
31 Chương 31: Hoảng sợ, một tháng?
32 Chương 32: Sáng sớm, cái gì?
33 Chương 33: Thiếu chút nữa cảm động
34 Chương 34: Ngẫu nhiên gặp mặt “nhi tử"
35 Chương 35: Bị “lừa gạt” trở về
36 Chương 36: Trở lại hắc phong trại
37 Chương 37: Bảo vệ
38 Chương 38: Đánh người
39 Chương 39: Dụ dỗ đe dọa
40 Chương 40: Vi diệu biến hóa
41 Chương 41: Cùng ăn bữa sáng
42 Chương 42: Dị năng??
43 Chương 43: Chiến đấu và uy tín
44 Chương 44: Thắng
45 Chương 45: Khai hoang
46 Chương 46: Khiêu chiến
47 Chương 47: Cái gọi là cao thủ
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50: Không cần nhịn nữa
51 Chương 51: Tiến hành cải tạo ban đầu
52 Chương 52: Phát huy sở trường
53 Chương 53: Khảo sát
54 Chương 54: Tìm nhị đương gia
55 Chương 55: Cùng đồng hành
56 Chương 56: Sinh vật khó hiểu
57 Chương 57: Nắm lấy nhị đương gia bất định
58 Chương 58: Khởi công, lịch sử ruộng bậc thang phát triển
59 Chương 59: Lý mặc nhiên trở về
60 Chương 60: Trở lại hắc phong trại
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87: Phát hiện hiệp nghị
88 Chương 88: Học y sao?
89 Chương 89: Sóng ngầm mãnh liệt
90 Chương 90: Thi châm trị liệu
91 Chương 91: Xu thế trạch đấu
92 Chương 92: Ngũ hành nguyên tâm thạch
93 Chương 93: Băn khoăn
94 Chương 94: Muốn nàng rời đi
95 Chương 95: Báo thù
96 Chương 96: Rời đi
97 Chương 97: Nhuộm tóc
98 Chương 98: Dân bản địa không tầm thường
99 Chương 99: Họ mạc, đây là trùng hợp sao?
100 Chương 100: Mỹ thiếu niên
101 Chương 101: Thành lập nông trang
102 Chương 102: Mạc gia thiếu niên
103 Chương 103: Phiền toái
104 Chương 104: Mạc tộc trưởng khó hiểu
105 Chương 105: Nguyền rủa
106 Chương 106: Điều tra
107 Chương 107: Đánh quái thú
108 Chương 108: Lý mặc nhiên thực hiện được
109 Chương 109: Căn nguyên mâu thuẫn
110 Chương 110: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
111 Chương 111: Giết côn thú
112 Chương 112: Mỗi người một ý trong tiệc rượu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Trượng phu và “gấu” đều giống nhau
2
Chương 2: Không chịu tiếp đãi tân nương
3
Chương 3: Lại một cước
4
Chương 4: Không rõ tình huống
5
Chương 5: Sáng sớm phong ba
6
Chương 6: Nửa bước khó đi
7
Chương 7: Không nhận thức
8
Chương 8: Hòa thượng là chủ mưu
9
Chương 9: Thì ra là thế
10
Chương 10: Nỗi buồn nguyên chủ
11
Chương 11: Vấn đề
12
Chương 12: Hiệp nghị ra lò
13
Chương 13: Nói chuyện với nhau
14
Chương 14: Nhị đương gia
15
Chương 15: Xe lăn hiện thế
16
Chương 16: Lý Mặc Nhiên không an phận
17
Chương 17: Biến thành thất học
18
Chương 18: Ăn tàu hủ đậu đỏ
19
Chương 19: Lý mặc nhiên giả ngu
20
Chương 20: Hôn!
21
Chương 21: Vấn đề xứng hay không xứng
22
Chương 22: Tiến hành rời đi
23
Chương 23: Cảm giác có chút dễ dàng
24
Chương 24: Hang động kì lạ
25
Chương 25: Dày vò
26
Chương 26: Khổ tận cam lai
27
Chương 27: Đói khát
28
Chương 28: Gặp “chó” ngoài cửa hiệu cầm đồ
29
Chương 29: Bại lộ hành tung
30
Chương 30: Thời điểm đi dạo phố nhìn thấy
31
Chương 31: Hoảng sợ, một tháng?
32
Chương 32: Sáng sớm, cái gì?
33
Chương 33: Thiếu chút nữa cảm động
34
Chương 34: Ngẫu nhiên gặp mặt “nhi tử"
35
Chương 35: Bị “lừa gạt” trở về
36
Chương 36: Trở lại hắc phong trại
37
Chương 37: Bảo vệ
38
Chương 38: Đánh người
39
Chương 39: Dụ dỗ đe dọa
40
Chương 40: Vi diệu biến hóa
41
Chương 41: Cùng ăn bữa sáng
42
Chương 42: Dị năng??
43
Chương 43: Chiến đấu và uy tín
44
Chương 44: Thắng
45
Chương 45: Khai hoang
46
Chương 46: Khiêu chiến
47
Chương 47: Cái gọi là cao thủ
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50: Không cần nhịn nữa
51
Chương 51: Tiến hành cải tạo ban đầu
52
Chương 52: Phát huy sở trường
53
Chương 53: Khảo sát
54
Chương 54: Tìm nhị đương gia
55
Chương 55: Cùng đồng hành
56
Chương 56: Sinh vật khó hiểu
57
Chương 57: Nắm lấy nhị đương gia bất định
58
Chương 58: Khởi công, lịch sử ruộng bậc thang phát triển
59
Chương 59: Lý mặc nhiên trở về
60
Chương 60: Trở lại hắc phong trại
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87: Phát hiện hiệp nghị
88
Chương 88: Học y sao?
89
Chương 89: Sóng ngầm mãnh liệt
90
Chương 90: Thi châm trị liệu
91
Chương 91: Xu thế trạch đấu
92
Chương 92: Ngũ hành nguyên tâm thạch
93
Chương 93: Băn khoăn
94
Chương 94: Muốn nàng rời đi
95
Chương 95: Báo thù
96
Chương 96: Rời đi
97
Chương 97: Nhuộm tóc
98
Chương 98: Dân bản địa không tầm thường
99
Chương 99: Họ mạc, đây là trùng hợp sao?
100
Chương 100: Mỹ thiếu niên
101
Chương 101: Thành lập nông trang
102
Chương 102: Mạc gia thiếu niên
103
Chương 103: Phiền toái
104
Chương 104: Mạc tộc trưởng khó hiểu
105
Chương 105: Nguyền rủa
106
Chương 106: Điều tra
107
Chương 107: Đánh quái thú
108
Chương 108: Lý mặc nhiên thực hiện được
109
Chương 109: Căn nguyên mâu thuẫn
110
Chương 110: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
111
Chương 111: Giết côn thú
112
Chương 112: Mỗi người một ý trong tiệc rượu