Chương 191: Đạo thế gian – được cái nọ mất cái kia

Trận tranh cãi đêm hôm đó, hai người đều tình nguyện muốn quên đi. Người nào đó trời sinh như vậy, hiện thực ấy, cũng không có cách nào thay đổi, Cố Đình Diệp đành phải chấp nhận. Mấy ngày sau đó, Minh Lan vẫn hiền lành như cũ, Cố Đình Diệp vẫn lo liệu việc nhà như xưa.

Ngày nào đó hắn đi ngang qua một quán rượu, ngửi thấy mùi thơm quen thuộc liền động lòng, mua một phần chân giò thủy tinh béo ngậy về. Lá sen bọc ngoài xanh biếc, thịt kho tương hồng chín mềm thơm ngon. Nhóc mập vốn đang gật gù buồn ngủ trong ngực vú nuôi bỗng nhiên tỉnh táo, mở to đôi mắt đen trắng rõ ràng, nhìn chằm chằm vào chân giò kia.

Minh Lan nổi hứng đùa dai, vẻ mặt cười quái dị ôm nhóc cho gặm, nhóc mập đáng thương mới chỉ mọc sáu, bảy cái răng nhỏ như gạo nếp, răng cửa không đủ, làm sao mà cắn nổi miếng thịt bóng loáng trơn mềm kia.

Cố Đình Diệp tắm rửa xong đi ra nhìn thấy nhóc con cuộn chân, ấm ức ngồi trên ghế rưng rưng muốn khóc, bà mẹ vô lương tâm của nhóc thì lại cười hì hì: “…Con muốn nói cái gì, không phải không cho con ăn, là con ăn không được nhé…”

Sau đó nàng cười nghiêng ngả, lấy vẻ mặt ngây ngô của nhóc con làm vui, vừa quay sang thấy cha thằng bé đứng cách vài bước, lập tức trở về dáng vẻ rụt rè ngoan ngoãn. Nhìn cảnh này, Cố Đình Diệp không khỏi thở dài, cưới phải một cô vợ giống như chuột, thích đào đất che lên đầu rồi coi như thiên hạ thái bình, hắn đúng là không phải người có phúc.

Hầu gia cùng phu nhân làm hòa, trong phủ có người vui vẻ có người buồn. Thôi ma ma cùng mấy đứa Thúy Vi đương nhiên là vui vẻ, chỉ có Tiểu Đào có chút buồn bực trong lòng, đêm đó con bé giữ bên ngoài cửa, mơ hồ nghe tiếng hai người cãi vã, con bé vô cùng bất an. Ai ngờ nửa đêm hầu gia lại tự mình bò lên giường phu nhân, vì cớ gì mấy ngày trước phu nhân nhún nhường thì hầu gia lại làm khó không chịu trở về, giờ ầm ĩ một trận thì lại trở nên ngoan ngoãn. Vẫn là cãi nhau có tác dụng, vậy nếu đánh cho một trận, chẳng phải là càng tuyệt vời?

Tiểu Đào lén thở dài một hơi, phu nhân vốn thực thà yếu đuối (con bé tự cho là vậy), sợ là không dám đánh hầu gia, bao giờ đến lượt mình có thể thử một lần.

Tiếng gió truyền ra, lúc Thu Nương tới thỉnh an liền có chút buồn bã, qua thêm mấy ngày, chị ta rụt rè lấy ra hai bộ áo mới làm, “Trời nóng gắt, làm hai bộ quần áo mùa hè cho phu nhân cùng hầu gia. Tôi chân tay lóng ngóng, phu nhân đừng ghét bỏ.”

Minh Lan cầm y phục nhìn kỹ, món đồ nam rõ là làm tỉ mỉ, đồ cho nữ thì dù không tệ, mềm mại ngay ngắn nhưng để cho Thúy Vi giàu kinh nghiệm xem qua thì biết ngay là đẩy nhanh tiến độ để làm, đường may hơi ẩu.

Nhìn bộ dáng của Thu Nương liều chết, Minh Lan giận không có chỗ phát tiết. Chị gái này đoán chừng là giống kiểu Vương Bảo Xuyến, vững tin mười tám năm giữ cửa nhà lạnh lẽo cuối cùng có ngày ngóng được quân về, dù là mang theo vị công chúa về chị ta cũng chẳng để ý.

Dù hôm đó bị Cố Đình Diệp ném bỏ bát canh, chị ta vẫn như xưa không oán không giận tiếp tục làm y phục, đáng tiếc không chờ chị ta làm xong tay áo, Cố Đình Diệp đã chuyển về Gia Hi cư, thế là chị ta đành phải gạt lệ làm thêm một bộ khác.

Đêm đó Minh Lan giao tâm huyết của Thu Nương cho chồng. Cố Đình Diệp cầm bộ trang phục kia lại gần nàng có vẻ vênh váo, đầy mắt là ý ’em không yêu thì tôi có người khác yêu’, thấy Minh Lan mân miệng còn làm bộ hỏi: “Phu nhân vì sao không thoải mái?”

Minh Lan rầu rĩ không vui, “Không sợ trộm viếng, chỉ sợ trộm nhớ nhung.”

“Nhớ nhung phu nhân cũng không ít.” Cố Đình Diệp thản nhiên.

Minh Lan im lặng, thầm oán hận, đây là kết quả ngả bài sao.

Đến lúc thay quần áo tắt nến, nàng vẫn buồn bực như vậy. Cố Đình Diệp luồn cánh tay nóng hầm hập xuống dưới cổ nàng, “Sao vậy?”

“Em đang nghĩ tới một chuyện bỉ ổi.”

“Chuyện gì?”

“Mình ăn không vô cũng phải nhổ một bãi nước bọt vào bát, không cho người khác ăn.”

Gian màn chợt im lặng trong chốc loát, Cố Đình Diệp khẽ cười, xoay người đè lên người nàng, duỗi tay sờ xoạng vào trong áo nàng, khàn giọng nói: “Em ăn thêm mấy miếng, người khác liền không còn phần.”

Bộ quần áo hè kia, Cố Đình Diệp chưa từng mặc, bảo Tiểu Đào thu lại, về sau không biết đi đâu.

Lục Chi phấn khởi tinh thần, cố tình đi tìm bà hầu ở Khấu Hương uyển nói chuyện phiếm, trong lúc lơ đãng buột mồm kể. Thu Nương sau khi biết được ôm gối khóc một hồi. Thúy Vi nghe xong trỏ cái trán Lục Chi: “Nói cho cô ta thì có gì tốt? Không thể thận trọng một chút à!”

Lục Chi bướng bỉnh nói: “Phu nhân xưa giờ đối xử với cô ta không tệ, chẳng qua mới lời qua tiếng lại với hầu gia mấy câu, cô ta liền vội chen vào, không cho cô ta nếm chút khổ sở, trong lòng em không thoải mái!”

Tới tháng bảy, ngày Đan Quất thành hôn, Minh Lan cho ba đứa Tiểu Đào, Lục Chi, Thúy Tụ đi uống rượu. Ba cô gái trở về lao nhao kể chuyện một phen, không khí vui vẻ thế nào, khua chiêng gõ trống đốt pháo thế nào, hỷ phục châu ngọc đỏ tươi sáng lóa thế nào. Thúy Vi nghe mà ù cả hai tai, một phòng hầu gái đứa thì hâm mộ, đứa thì thán phục, líu ríu một hồi lâu mới an tĩnh lại.

Mọi người tan chuyện rồi, Bích Ti mới buồn bã nói: “Chị Đan Quất thế là đã có kết cục tốt đẹp rồi, không biết tương lai chúng ta sẽ như thế nào.”

Lục Chi nhìn cô ta một lúc, “Phu nhân tự có chủ ý, chẳng qua… như cô thích tự mình tính toán, đoán là sớm tính xong rồi!” Tuy là cùng lớn lên nhưng từ đầu đến cuối chị ta vẫn không lọt mắt tính tình Bích Ti hết ăn lại nằm.

Bích Ti lập tức đỏ mặt, “Cô nói linh tinh cái gì đó!”

Thêm ba, bốn ngày, Đan Quất dẫn chồng mới cưới tới phủ hầu dập đầu. Minh Lan thấy vẻ mặt chị ta hồng hào, giữa lông mày là nét thẹn thùng vui vẻ, nhìn cũng an lòng, “Sang năm để tôi tặng trứng tới nhé.” Trong ngoài phòng đứng chật ních chị em ngày xưa, tiếng cười khẽ vang không dứt. Đan Quất xấu hổ muốn chui xuống đất, cuối cùng phải nhờ chồng dìu mới ra được cửa.

Đoán là gần đây nhiều ngày lành, Đình Huỳnh của chi thứ tư cũng phải xuất giá rồi. Tứ lão phu nhân sợ đêm dài lắm mộng, nhanh chóng xử lý mọi việc trong năm. Minh Lan tới Thúy Bảo trai mua một bộ trang sức vàng ròng khảm phỉ thúy, lại cho thêm ba trăm lượng áp đáy hòm làm thêm trang, cũng coi như có thể diện. Vì Đình Huỳnh gả ra ngoài kinh, anh cả Đình Huyên tự mình đưa gả, cũng may là đường đi nhà chồng không xa, vừa đi vừa về là nửa tháng.

Cốt nhục duy nhất gả đi, lần này Tứ lão phu nhân rơi nước mắt không ngừng, Minh Lan đành phải đi thăm viếng, tiện thể nhìn thấy dì Lưu lấm lem bị sai bảo, cùng với Tứ lão thái gia đang được ‘chăm sóc’ cực tốt, biết tất cả mọi chuyện, chẳng qua là không thể động đậy.

Minh Lan không có nửa phần thương hại, phong lưu vui vẻ nửa đời người, giờ đến lúc nên trả giá.

Phong thủy luân chuyển không chỉ có nhà này, còn có hai người khác, một người tốt hơn, một người lại tệ đi. Minh Lan rất nghi ngờ hai người này bát tự không hợp, trước kia là Trương phu nhân nhờ Minh Lan đi khuyên giải Trương thị, giờ là Trịnh đại phu nhân thường mời nàng tới nói chuyện cùng cô Thẩm nhỏ.

Trương thị sau khi khỏe lại, giờ nắm quyền quản gia, tập trung nuôi con, có mùi có vị. Mà cô Thẩm nhỏ vẫn chưa phục hồi lại từ bận họ Thẩm chịu áp lực. bụng càng ngày càng lớn, người lại càng ngày càng gầy, thêm vào tinh thần uể oải, cảm xúc bi quan, hoảng sợ không chịu nổi, khiến người ta nhìn mà lo lắng không thôi.

“Chị ấy thế này sao mà được?” Người ngủ rồi, Minh Lan ra bên ngoài cửa thì thầm.

Trịnh đại phu nhân thở dài: “Hồi trước không biết từ đâu truyền ra, nói là hoàng đế muốn phế hoàng hậu, còn cách chức của quốc cữu gia, khiến con bé này bị dọa, mỗi ngày đều khóc mấy trận, còn hay nói mê…”

Minh Lan im lặng. Nàng hiểu, cô Thẩm nhỏ là lo họ Thẩm lụi bại, họ Trịnh sẽ không cần mình nữa. Chỉ có chút tố chất tâm lý như vậy mà dám cùng chị gái Trương thị ganh đua tranh giành, thật không biết sống chết.

Không chờ Minh Lan than thở được mấy lần, phong ba còn dư lại của hai nhà Trương Thẩm đã sớm lan tới nhà mình.

Từ lúc Thẩm Tòng Hưng bị cấm cửa tự vấn, việc của anh ta lại lần nữa rơi xuống đầu Cố Đình Diệp, tiện thể còn phải xử lý thêm việc của Anh quốc công. Có khi ở bên ngoài mấy ngày, ít thì ba năm ngày, nhiều thì bảy, tám ngày, có lúc là tây đại doanh ở ngoại ô, có khi là binh giới ti, lại có bận phải đi tận trại luyện ngựa.

“Hôm nay Chung phu nhân tới cửa, nghe chuyện hầu gia giờ bận rộn còn hâm mộ đấy.” Minh Lan dọn dẹp quần áo vừa giặt, xếp từng chồng vào bọc, “Chung tướng quân giờ rảnh rỗi sao?”

Cố Đình Diệp ngồi vấn tóc trước gương, “Nuôi binh ngàn ngày, dùng binh phút chốc, một khi đến lúc cần là không có phút nào rảnh rỗi.”

“Em tình nguyện hầu gia thường ngày bận rộn chút chứ đừng đi đánh trận.”

Sợi tơ vàng từ mũ quan tím thả xuống đầu vai, Cố Đình Diệp nhìn nàng cười khẽ, lời này hắn tin là nàng thực lòng. Trước khi ra đến cửa còn ôm nàng hôn lấy hôn để, kỳ thật cần gì phải rõ ràng, sống như vậy đến hết đời dường như cũng rất tốt.

Minh Lan lại dần quen với khoảng thời gian có một mình quản lý phủ hầu, lúc nhàn rỗi thường đi phủ Trịnh tướng quân, qua nhà Huyên đại phu nhân, có khi lại sang phủ quốc cữu, sinh hoạt rất phong phú.

Ngày hôm đó trở về đã thấy Thúy Vi nghển cổ chờ tại cổng Gia Hi cư, vừa thấy nàng chị ta liền vội vàng đi tới: “Phu nhân, ngài cuối cùng cũng về rồi, lão phu nhân tới.”

Minh Lan vừa mừng vừa lo, bước nhanh vào phòng, chỉ thấy một bà lão quắc thước đang đùa với Đoàn nhi trong lòng Thôi ma ma, bà cầm sợi tơ hồng xỏ con cóc bằng ngọc lắc qua lắc lại trên tay, Đoàn nhi duỗi tay ra cố bắt, bắt trúng là cười khanh khách vui vẻ, không trúng liền giận dỗi nhăn mặt bánh bao nhỏ lại, làm bà cụ mừng rỡ vui vẻ ra mặt.

Minh Lan nhào vào trước chân lão phu nhân làm nũng: “Bà nội hôm nay đến thăm con à? Nhiều ngày không gặp nhớ con rồi phải không.”

Thịnh lão phu nhân vươn tay trỏ lên trán nàng, “Nhớ cái con quỷ!” Sau đó đeo ngọc lên cổ Đoàn nhi, nói với Thôi ma ma, “Đổi sợi tơ sang dây đỏ, buộc chặt lại, cẩn thận đừng cho thằng bé nuốt.”

“Bà nội, đồ quý giá thế này…” Mấy năm gả cho Cố Đình Diệp, nàng gặp không ít đồ tốt, mắt nhìn rất chuẩn, con cóc ngọc này làm bằng bích ngọc xanh biếc, sáng long lanh hoàn mỹ, là đồ quý hiếm khó gặp.

“Im miệng.” Thịnh lão phu nhân nghiêm mặt nói, “Bà làm cụ cho chắt đồ chơi, liên quan gì đến con.” Lại nói với Thôi ma ma cùng Thúy Vi, “Các người xuống trước đi, ta nói chuyện với con nhỏ này mấy câu.”

Minh Lan ha ha cười ngây ngô, ngoan ngoãn ngồi sang một bên. Thôi ma ma nín cười đáp, sau đó ôm Đoàn nhi ra ngoài. Nhìn cửa đóng chặt lại, Thịnh lão phu nhân mới quay lại hỏi, “Con thành thật nói với bà, con cãi nhau với cháu rể hả?”

“… Bà nội đây là nghe được từ đâu.” Minh Lan cứng họng.

Mặt Thịnh lão phu nhân đen như đáy nồi: “Còn nói cháu rể giờ không ngủ cùng phòng?”

“Đã sớm ngủ lại rồi!” Minh Lan vội không lựa lời nói.

Thịnh lão phu nhân hít sâu một hơi: “Nói như vậy, là thật sự cãi cọ? Cháu rể cũng dọn ra ngoài?”

Minh Lan đỏ mặt, ấp úng nói: “Vợ chồng nào mà không cãi nhau, thế nhưng mà…” Nàng nhịn không được cao giọng, “Hơn nửa tháng trước chàng đã chuyển về rồi.” Tin tức từ đâu mà lạc hậu như vậy?!

Nàng chợt suy nghĩ rồi vội hỏi: “Không phải là bác Khang nói với bà nội chứ?”

Thịnh lão phu nhân tức giận: “Là phu nhân không có tiền đồ kia! Nói ra cũng không thể thiếu chị của cô ta.” Thở phào xong, bà cụ lại nói, “Việc này sao lại để truyền ra bên ngoài?”

Minh Lan đen mặt: “Còn không phải là cái đứa Thải Hoàn phu nhân cho con. Con để ả ta ở thôn trang, vốn nghĩ không có gì thì năm nay thả về cho bố mẹ tự đi tìm mối. Ai ngờ ả ta mua chuộc được một bà hầu trong phủ cháu, lúc nào cũng dò la tin tức.”

“Đồ tiện tỳ này!” Thịnh lão phu nhân cả giận, vỗ một cái xuống bàn, “Con định xử lý ả ta thế nào!”

Minh Lan do dự, “Còn… chưa nghĩ ra…” Kỳ thực nàng không am hiểu xử lý người.

“Giao người cho bà.” Thịnh lão phu nhân cộc lốc nói, “Bà tìm cho ả ta chỗ tốt.”

Minh Lan liên tục khoát tay: “Không cần không cần, con phải học xử trí người làm, ả ta là phu nhân đưa tới, bà nội xử lý, phu nhân lại khó nhìn.”

Thịnh lão phu nhân không đổi sắc mặt: “Mặt cô ta tới giờ có bao giờ dễ nhìn. Chị dâu con về rồi, bà giao lại chuyện nhà cho con bé, đừng nhắc tới sắc mặt phu nhân khó nhìn nữa. Không phải bà không tin được cô ta, giờ họ Vương trở về, hai chị em cô ta suốt ngày ngồi một chỗ, bà cũng không tiện nói gì…” Dừng một lúc, bà dậm chân nói, “Hừ, sớm muộn gì cũng sinh sự!”

Minh Lan bất đắc dĩ nói: “Không có bác Khang, phu nhân kỳ thực cũng tốt.”

“Ai nói không phải chứ!” Thịnh lão phu nhân giận dữ, “Chỉ biết học mánh khóe độc ác. Mấy hôm trước không biết nổi điên cái gì còn bắt dì của Đống nhi giữa trời nắng quỳ một canh giờ!”

Minh Lan kinh hãi: “Đây là vì sao? Dì Hương trước giờ vẫn thành thật an phận.” Đã mấy chục năm rồi, lúc dì Hương còn trẻ đẹp Vương thị không phát tác, giờ sao lại ra vẻ.

“Còn không phải là em Tư con qua kỳ thi huyện.” Thịnh lão phu nhân hớp miếng trà, “Bà bác tốt kia nói, phải thừa dịp đè uy phong, miễn cho tương lai khó trị.”

“Giờ không phải mới kỳ thi đầu tiên sau, phu nhân thực sự là…”

Thịnh lão phu nhân bực tực nói: “Đứa nhỏ Trường Niên con giới thiệu thực thông minh, thi vô cùng tốt. Cha con đang lúc cổ vũ Đống nhi đọc sách chăm chỉ, lại ra một màn như vậy. Cha con cũng giận vô cùng!”

Hai bà cháu im lặng hồi lâu, cùng thở dài.

“Không để ý tới những chuyện phiền lòng này. Con nói cho bà nghe xem, sao lại cãi nhau với cháu rể.” Vẻ mặt lão phu nhân từ ái hỏi.

Minh Lan gục đầu xuống ngượng ngùng nói: “Chàng chê con không đủ thật lòng.”

Lão phu nhân không hiểu.

Minh Lan đành phải nhặt mấy chuyện quan trọng, sau đó căm giận nói: “Bà xem người này có đáng trách hay không, cũng chỉ là sống cho qua ngày đoạn tháng, cần gì phải tự gây thêm phiền phức! Chẳng lẽ muốn con phải càm ràm, mỗi ngày chàng làm những gì, gặp những người nào, nhìn thấy những việc gì? Đàn ông chẳng phải là phiền nhất mấy chuyện này hay sao?”

Thịnh lão phu nhân ngửa ra sau cười, chỉ nàng nói: “Con đó, đúng là không hiểu chuyện.”

Khó khăn lắm mới nén cười, bà xoa ngực nói, “Chuyện trên đời sao có thể hiểu tới tận cùng, con không cẩn rõ ngọn ngành nhưng tốt xấu gì cũng phải hỏi han vài câu! Con ra ngoài hỏi thăm một chút. Ai làm vợ mà không thích hỏi han chồng, hỏi không ra còn mắng mấy câu ‘quỷ sứ’? Con thì ngược lại, gì cũng không hỏi, khách khí như vậy, con coi người ta là chồng hay là quan trên!”

Minh Lan muốn nói, bị người đoán trúng rồi, con thực coi hắn là BOSS.

Cười đùa một hồi rồi, lão phu nhân cũng lười can thiệp mấy chuyện vặt của vợ chồng, “Thôi được, giờ cháu rể cho con dựa dẫm, là phúc của con.” Lại nhíu mày nói, “Chính là quan võ thường phải xa nhà không tốt.”

Minh Lan lắc đầu, “Gả cho quan văn cũng không tốt, có mẹ chồng đáo để.”

Thịnh lão phu nhân cười cảm thán: “Con bé Như giờ tính tình lại tốt hơn nhiều.”

Càng tới gần ngày Văn Viêm Kính đi nhậm chức bên ngoài, Văn lão phu nhân càng nhiễu việc, một hồi muốn đi thôn trang nghỉ ngơi, một hồi lại muốn về quê thăm họ hàng, lần nào cũng kéo Như Lan đi, Như Lan cũng chịu nhịn. Chỉ có Vương thị chạy tới cãi cọ một trận, nói là không cho Như Lan theo chồng đi nhậm chức thì cứ xem bà ta náo cho trời long đất lở, làm ảnh hưởng tới việc của con rể cũng chưa biết chừng.

“Chị Năm trưởng thành rồi.” Minh Lan cảm khái nói.

Thịnh lão phu nhân véo cái mũi của nàng, chiều chuộng nói: “Con từ nhỏ đã hiểu chuyện như người lớn, giờ thì lại như trẻ nít.” Chợt trong mắt bà lộ vẻ vui mừng, “Phụ nữ đi lấy chồng rồi, có thể sống như trẻ thơ, thật ra cũng là phúc khí.”

Sống không tốt mới bị buộc phải mau trưởng thành, có người che chở yêu thương mới có thể trở nên ngây thơ hồn nhiên. Giống như Dư lão phu nhân, sống đến từng đó tuổi rồi tính tình vẫn như cô gái nhỏ trong khuê các.

Minh Lan im lặng, nàng hiểu ý tứ này.

Từ khi gả cho Cố Đình Diệp, nàng gần như không phải đi lấy lòng bất luận người nào, không cần nhường nhịn bất cứ chuyện gì, cai quản cả cái phủ hầu lớn như vậy, bạc tùy nàng tiêu, người tùy nàng đổi, thích ra cửa thì ra cửa, thích lười trên giường thì lười. Người người tranh nhau nịnh nọt nàng, càng không có ai dám tỏ ý coi thường, không ai ra vành ra vẻ. Đóng cửa phủ hầu lại là không có việc nàng không thể làm, Cố Đình Diệp dường như trao cho nàng hết thảy tín nhiệm và quyền lực.

Đương nhiên, bản thân nàng cũng rất cố gắng và cẩn thận, nhưng cũng không thể so được với xưa kia là con gái dòng thứ, giờ thật sự là tốt hơn nhiều lắm. Những ngày sống như bây giờ, dù rất vất vả, nhưng rất tự tại.

Nghĩ tới những điều này lại càng nhớ tới nguồn gốc của những ngày lành này, không biết giờ hắn đang làm gì nhỉ.

Ảo não như vậy thêm hai ngày, đang đêm Minh Lan vừa dỗ Đoàn nhi nằm ngủ, Lục Chi từ bên ngoài vội tiến vào, phía sau là Thúy Bình đã gả cho người ta, chị ta vừa thấy Minh Lan liền khóc quỳ xuống: “Cô chủ, mau trở về nhìn xem. Lão phu nhân không xong rồi!”

Dường như nhịp tim Minh Lan cũng dừng lại, nghiêm nghị nói: “Chị nói cái gì!”

Thúy Bình khóc lóc nói: “Ban ngày vẫn còn tốt, từ xế chiều bắt đầu nói không thoải mái, mới đầu lão phu nhân còn không cho gọi đại phu, nhưng cơm vừa bưng lên, lão phu nhân đã ngất đi. Bây giờ… bây giờ…”

Minh Lan ngồi bệt xuống giường, trong lòng rối loạn, cố gắng bình tĩnh, bình tĩnh… Nàng cao giọng nói với Lục Chi: “Lấy thiếp của ta, đi mời Lâm thái y! Nhanh, nhanh, chuẩn bị xe ngựa, đưa người trực tiếp tới phủ Thịnh!”

Chapter
1 Chương 1: Có người thăng quan, có người chết oan, … còn có người chuyển kiếp
2 Chương 2: Hy sinh vì nhiệm vụ mà đầu thai kiểu này, nội các âm phủ cũng phải “phòng chống tham nhũng đề cao liêm khiết” [1]
3 Chương 3: Chuyện xưa không thể không nói đến của vợ cả cùng vợ bé
4 Chương 4: Phụ nữ không muốn tự làm khó mình, cũng chỉ có thể gây khó dễ phụ nữ khác mà thôi
5 Chương 5: Lão gia Thịnh Hoành chiến đấu hai trận, toàn thắng!
6 Chương 6: Bà nội, vợ chồng, con cái, một nhà vui vẻ
7 Chương 7: Đây mới là cô gái xuyên không cần được đầu thai
8 Chương 8: Minh lan, mặc lan, như lan, hoa lan…
9 Chương 9: Bằng lòng, không bằng lòng, có bằng lòng…
10 Chương 10: Cùng là thứ nữ nhưng lại không giống nhau
11 Chương 11: Đơn vị mới, ông chủ mới, hoàn cảnh mới…
12 Chương 12: Minh Lan và ba con ngỗng ngốc ngếch
13 Chương 13: Ca vui bên chén rượu đầy, đời người thấm thoát tháng ngày được bao.[‘]
14 Chương 14: Ban huấn luyện của Khổng ma ma
15 Chương 15: Ban bồi thẩm của Khổng ma ma
16 Chương 16: Một đứa cũng không thoát
17 Chương 17: Bác cả Thịnh tới thăm, Minh Lan phát tài
18 Chương 18: Hoa Lan lấy chồng
19 Chương 19: Thịnh Hoành hăng hái thi đua, chỉnh đốn Thịnh phủ, Minh Lan được xóa nạn mù chữ
20 Chương 20: Như Lan bất bình
21 Chương 21: Trang tiên sinh xuống núi, mấy anh chị em cùng đi học
22 Chương 22: Thầy tốt đều không bắt học thêm giờ
23 Chương 23: Chàng thiếu niên mang mùa xuân đến
24 Chương 24: Trọng tài trong cuộc chiến hoa hồng
25 Chương 25: Hai cách thu dọn chiến trường
26 Chương 26: Cơm của Minh Lan, cá của Tề Hành
27 Chương 27: Ăn trưa, chuyển nhà, thi cử
28 Chương 28: Không thích vàng nén à, vậy thì bánh trôi nhá.[‘]
29 Chương 29: Không ai có thể che mưa chắn gió cho nàng cả đời, cuối cùng vẫn phải tự mình đối diện với thế giới này
30 Chương 30: Chị em giao chiến, mẹ cả bày mưu
31 Chương 31: Báo cáo phân tích hoàn cảnh sinh tồn
32 Chương 32: Báo cáo hoàn cảnh sinh tồn có dấu hiệu xấu
33 Chương 33: Bí kíp cải thiện hoàn cảnh sinh tồn
34 Chương 34: Bà nội, anh Cả, Tề Hành
35 Chương 35: Tin vui của Trường Bách
36 Chương 36: Kế hoạch lấy chồng của con gái
37 Chương 37: Không tranh giành
38 Chương 38: Matta mattatane [‘]
39 Chương 39: Nhận lỗi…Bé Minh và bé Hoằng
40 Chương 40: Gió thu toại lòng người
41 Chương 41: Anh họ, anh họ, anh họ
42 Chương 42: Chị họ, chị họ, chị họ, chị họ, chị họ【Bảng nhân vật phụ】
43 Chương 43: Cảm giác hạnh phúc này, quả nhiên phải đi so với người khác mới thấy được
44 Chương 44: … Sau này nàng biết gả cho ai?
45 Chương 45: Sự nghiệp rèn luyện chuyên môn của một tên nghe lén nghiệp dư
46 Chương 46: Nhân chứng ghi chép từ hiện trường vụ án ly hôn cổ đại
47 Chương 47: Lên kinh
48 Chương 48: Sum vầy
49 Chương 49: Nhà mới cùng người mới
50 Chương 50: Hoa Lan đến chơi
51 Chương 51: Trân châu và mắt cá
52 Chương 52: Một ngày dạo chơi ở phủ Tương Dương hầu. Phần thượng
53 Chương 53: Một ngày dạo chơi phủ Tương Dương hầu. Trung
54 Chương 54: Một ngày dạo chơi phủ Tương Dương hầu. Hạ
55 Chương 55: Con dâu gương mẫu
56 Chương 56: Làm phụ nữ không dễ
57 Chương 57: Một màn chị em
58 Chương 58: Nửa ngày dạo chơi chùa Quảng Tế
59 Chương 59: Nửa ngày dạo chơi chùa Quảng Tế. Hạ
60 Chương 60: Người mà phạm đến ta, ta tất sẽ phạm lại người
61 Chương 61: Tháng ngày thái bình
62 Chương 62: Loạn thân thìn [‘]
63 Chương 63: Bình yên sau đại loạn
64 Chương 64: Con cả con thứ, con dòng chính con vợ lẽ, Khổng Dung
65 Chương 65: Tiệc đầy tháng, nhà có tước, tai bay vạ gió
66 Chương 66: Dưới tàng hải đường, con dế, ve sầu, núi đá
67 Chương 67: Hai mối hôn
68 Chương 68: Cũ không đi, mới không đến
69 Chương 69: Ận trung thì dễ mà tận hiếu lại khó
70 Chương 70: Vẫn là anh Trường Bách được phúc nhờ vợ
71 Chương 71: Cứng nhắc
72 Chương 72: Nguyên nhân hậu quả
73 Chương 73: Bị tập kích, được cứu giúp
74 Chương 74: Đêm lạnh, mặt sông, tiết lộ, vạch trần
75 Chương 75: Nghĩ về việc nghĩ về người
76 Chương 76: Về lại nhà tổ
77 Chương 77: Con đường thăng chức an toàn của quan võ
78 Chương 78: Gà mái già hoá vịt, thế giới thật diệu kỳ
79 Chương 79: Tương lai mù mịt của ba chị em
80 Chương 80: Bản lĩnh của lão phu nhân, chỗ của dì lâm, quyết tâm của mặc lan
81 Chương 81: Hôn sự của mặc lan, như lan gào thét , minh lan ung dung
82 Chương 82: Sau quốc tang, việc vui tới cửa
83 Chương 83: Em họ, xin chào
84 Chương 84: Mặc lan lấy chồng
85 Chương 85: Sắp đến kì thi hương, hạ hoằng văn về nhà
86 Chương 86: Vợ lẽ, thiếp thất, hầu gái, đều không được
87 Chương 87: Ngày x đen tối, mọi việc không hợp, chỉ hợp bắt gian
88 Chương 88: Vứt sạch
89 Chương 89: Trời xanh tựa biển biếc
90 Chương 90: Ruộng cằn
91 Chương 91: Không thấy thì không biết, cổ đại thật kỳ diệu
92 Chương 92: Việc kết hôn của như lan
93 Chương 93: Những ngày cuối cùng đã qua
94 Chương 94: Phỏng đoán về người đằng sau một âm mưu
95 Chương 95: Hai phương thức thuyết phục
96 Chương 96: Cổ đại chết tiệt này
97 Chương 96-2: Phiên ngoại: báo cáo quá trình lên đối sách kết hôn với kẻ lừa đảo
98 Chương 97: Quyết định
99 Chương 98: Cô sáu nhà chúng tôi vốn là con vợ cả
100 Chương 99: Mấy phen bàn về vấn đề của hồi môn
101 Chương 99-2: Mấy phen bàn về vấn đề của hồi môn (2)
102 Chương 100: Suy tư lúc giao thừa
103 Chương 101: Chuẩn bị lấy chồng
104 Chương 102: Như lan lấy chồng, tạm biệt chuyện đã qua
105 Chương 103: Hana yome[‘] (thượng)
106 Chương 104: Hana yome (hạ)
107 Chương 105: Phủ ninh viễn hầu mỗi người một vẻ
108 Chương 106: Phủ ninh viễn hầu mỗi người một vẻ (hạ)
109 Chương 107: Đàn ông đúng là đến từ sao hỏa
110 Chương 108: Ba ngày tân hôn
111 Chương 109: Lại mặt
112 Chương 110: Minh lan thổ lộ, cố đình diệp sắp xếp việc nhà
113 Chương 111: Việc năm ấy, tình năm ấy, người năm ấy, còn có tiền bạc năm ấy
114 Chương 111-2: Việc năm ấy, tình năm ấy, người năm ấy, còn có tiền bạc năm ấy (2)
115 Chương 112: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (thượng)
116 Chương 113: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (trung)
117 Chương 114: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (hạ)
118 Chương 115: Chồng đi làm về nhà
119 Chương 116: Bản báo cáo công tác một ngày của ceo
120 Chương 117: Trước khi nhận cáo mệnh
121 Chương 118: Một nhà thái hậu, thái hậu, hoàng hậu, phi tần, quốc cữu
122 Chương 119: Nếu em chết, chàng sẽ cưới em gái em sao?
123 Chương 120: Chấn chỉnh bên trong, Hải thị sinh con, sách y dược nhà họ Hạ
124 Chương 121: Đi ăn tiệm, việc nhà, việc nước, Hoa Lan, chém người
125 Chương 122: Sóng gió món chân giò hầm
126 Chương 123
127 Chương 124: Trước sau yến ẩm (Thượng)
128 Chương 125: Trước sau yến ẩm (Trung)
129 Chương 126: Trước sau yến ẩm (Hạ)
130 Chương 127: Thật ra ta chưa hiểu lòng nhau
131 Chương 128: Vợ cả đi đón vợ bé
132 Chương 129: Về một số biện pháp giải quyết vấn đề chỗ ở cho vợ bé hầu ngủ cùng con gái ngoài giá thú
133 Chương 130: Liên quan tới phương pháp giáo dục con ngoài giá thú, cùng với phân loại của phòng mama
134 Chương 131: Sách lược đối phó đối với chuyện gây buồn nôn liên tục xảy ra
135 Chương 132: Bia đỡ đạn bị kinh sợ
136 Chương 132-2: Phiên ngoại: Lư hương trầm khói thuốc, nước biếc tàn cánh hoa[‘]
137 Chương 133: Thường ma ma – người ấy sự ấy
138 Chương 134: Thường ma ma, người ấy sự ấy. Hạ
139 Chương 135: Kiến thức của Minh Lan
140 Chương 136: Hôn Tiểu Vũ – thôn Hắc Sơn, phái thực lực[‘] thỉnh thoảng thất thủ
141 Chương 137: Chuyện ẩn dật ở thôn Hắc Sơn
142 Chương 138: Sóng gió thôn Cổ Nham
143 Chương 139: Tuần trăng mật
144 Chương 140: Ân oán
145 Chương 141: Đối sách (thượng)
146 Chương 142: Đối sách (Hạ)
147 Chương 143: Phương châm chỉ đạo sinh con: Sống đến già, sinh đến già
148 Chương 144: Truy ngược về căn nguyên : Cố Đình Diệp, anh cả gọi cậu sang thương lượng
149 Chương 145: Nguồn căn đếm ngược chương 3: Cố Đình Diệp, cha cậu gọi cậu về chia tài sản
150 Chương 146: Căn nguyên, chương 2 đếm ngược: Cố Đình Diệp, tổ tiên gọi cậu về tán gẫu kìa
151 Chương 147: Căn nguyên, chương cuối. Thượng: Cớ gì không thuận minh quân, cờ xanh chuông đúc vẻ vang một đời
152 Chương 148: Nguồn căn chương cuối, hạ (hoàn serie này)
153 Chương 149: Con đường làm quan của Cố Đình Diệp
154 Chương 150: Nếu bọn họ không đi, tôi sẽ không phá tường Trừng viên
155 Chương 151: Việc hôn nhân của cô em chồng
156 Chương 152: Bậc thầy tranh đấu
157 Chương 153: Tận mắt tham quan chiến trường chờ mong đã lâu
158 Chương 154: Thời đại sau khi chuyển nhà
159 Chương 155: Vai chính vai phụ
160 Chương 156: Cuộc sống vợ chồng
161 Chương 157: Việc thiên hạ, việc nhà, việc nước!
162 Chương 158: Sống phải chiến đấu khắp nơi
163 Chương 159: Chuyện tốt sắp tới, chuyện tốt sắp tới
164 Chương 160: Bánh bao tới
165 Chương 161: Mạn Nương, Đình Xán, của hồi môn, gia sản tổ tiên, còn có cuộc sống hạnh phúc của Minh Lan
166 Chương 162: Hôm qua gió lớn, không thu tù binh
167 Chương 163: Tựa đóa sen thu đẹp tuyệt trần, cực tĩnh mà sinh nét mỹ lệ, giỏi thi từ, khéo ca phú, cầm kỳ thi họa chẳng khó ai
168 Chương 164: Bạn gái cũ, vợ hợp pháp, bài tập của bà chủ gia đình
169 Chương 165: Suy ngẫm nảy sinh từ một bà cô rốt cuộc cũng hết khổ
170 Chương 166: Làm rõ ràng suy nghĩ nào đó bị giấu kín, gió bão nổi lên, chuyện phiếm
171 Chương 167: Khai chiến, mưa gió nổi lên
172 Chương 168: Gió đông thổi, trống trận vang*: Không biết cuộc sống gian nan, phung phí cơ hội đời người, đáng đời!
173 Chương 169: Gió Đông thôi, trống trận vang (2): Con gái nhà họ Khang, càng không được vào nhà
174 Chương 170: Gió đông thổi, trống trận vang: Thê thiếp, mẹ chồng nàng dâu, chị em, mẹ con, rút củi dưới đáy nồi
175 Chương 171: Gió đông thổi, trống trận vang hồi bốn: Lần tới nàng quay lại đây sẽ là lúc dọn dẹp trong ngoài viện này một hồi
176 Chương 172: Gió Đông thôi, trống trận vang (5): Vở diễn đã mở màn, phải diễn tiếp thôi
177 Chương 173: Gió Đông thôi, trống trận vang (6): Nguyên nhân cái chết của vợ trước
178 Chương 174: Gió đông thổi, trống trận vang (7): thằng nhóc con ra đời (ghi chép đính kèm)
179 Chương 175: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong rồi: Phóng hoả, cứu hoả, Mạn Nương, Xương nhi
180 Chương 176: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong rồi: Cái giá phải trả cho chân ái (Kèm lời tác giả)
181 Chương 177: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong: ở riêng
182 Chương 178: Chú ý chú ý
183 Chương 179: Hàng năm có thừa hộp cơm, điển cố quạt lông
184 Chương 180: Con đường thiện ác (khá rộng rãi, có bánh bao, có hộp cơm)
185 Chương 181: Đạo thế gian chẳng phân đen trắng
186 Chương 182: Đạo thế gian không ấm chẳng lạnh
187 Chương 183: Đạo thế gian, con người không phải cây cỏ, thật sự có thể vô tình
188 Chương 184: Đạo thế gian không: Phải người vô tình, là ta cố ý
189 Chương 185: Đạo thế gian: Thông minh quá bị thông minh hại
190 Chương 186: Đạo thế gian – Không phải tôi vô tình, là anh cả nghĩ
191 Chương 187: Đạo thế gian vừa chạy vừa ngoái lại, vừa đi vừa ngẫm nghĩ
192 Chương 188: Đạo thế gian nàng vẫn không hiểu
193 Chương 189: Đạo thế gian – Chân tâm bao nhiêu, yêu người chi bằng yêu mình
194 Chương 190: Đạo lý thế gian – Lòng chàng lòng em chỉ cần tri kỷ
195 Chương 191: Đạo thế gian – được cái nọ mất cái kia
196 Chương 192: Đạo thế gian – Chuyện quỷ quái
197 Chương 193: Đạo thế gian – Yêu quái
198 Chương 194: Đạo thế gian – Yêu quái 2
199 Chương 195: Đạo thế gian: Yêu quái
200 Chương 196: Đạo thế gian – Sang bên trái, sang bên phải
201 Chương 197: Đạo thế gian – Thế giới tốt đẹp như thế
202 Chương 198: Đạo thế gian – Công đường thì công đường
203 Chương 199: Đạo thế gian – Vợ chồng trên đời
204 Chương 200: Đạo thế gian – đại đạo thiên hạ
205 Chương 201: Đạo thế gian – Đạo đạo đạo
206 Chương 202: Sóng gió thời kỳ mang thai
207 Chương 203: Chuyện con gái
208 Chương 204: Ngày tiễn biệt
209 Chương 205: Tin vui mai mối
210 Chương 206: Tiễn chàng ra trận
211 Chương 207: Chuyện vụn vặt sau khi chia tay
212 Chương 208: Trước Tết sau Tết
213 Chương 209: Phong vân chia nhà
214 Chương 210: Nhân duyên ngàn dặm (Thượng)
215 Chương 211: Nhân duyên ngàn dặm (hạ)
216 Chương 212: Mọi người đều cần khen ngợi
217 Chương 213: Bà có kế Trương Lương, tôi có thang vượt tường
218 Chương 214: Gió riết ban đêm
219 Chương 215: Lựa chọn lần thứ hai
220 Chương 216: Đêm qua mưa gió đột ngột – Họa từ trong nhà
221 Chương 217: Đêm qua đột nhiên nổi mưa gió – Biến loạn kinh thành
222 Chương 218: Chung kết (Thượng)
223 Chương 219: Kết thúc (1)
224 Chương 220: Kết thúc 2
225 Chương 221: Ngoại truyện 1: Ngọc Châu
226 Chương 222: Ngoại truyện 2: Tú xảo
227 Chương 223: Ngoại truyện 3: Thúy thiền
228 Chương 224: Ngoại truyện 4: Linh nhi
229 Chương 225: Ngoại truyện 5: Tuyết tháng hai
230 Chương 226: Ngoại truyện 6: Khoá đàn hương
231 Chương 227: Ngoại truyện 6: Khoá đàn hương (2)
232 Chương 228: Ngoại truyện 7: Thẹn nắng tay che lụa, buồn xuân ngại điểm trang*
233 Chương 229: Lời cuối sách
Chapter

Updated 233 Episodes

1
Chương 1: Có người thăng quan, có người chết oan, … còn có người chuyển kiếp
2
Chương 2: Hy sinh vì nhiệm vụ mà đầu thai kiểu này, nội các âm phủ cũng phải “phòng chống tham nhũng đề cao liêm khiết” [1]
3
Chương 3: Chuyện xưa không thể không nói đến của vợ cả cùng vợ bé
4
Chương 4: Phụ nữ không muốn tự làm khó mình, cũng chỉ có thể gây khó dễ phụ nữ khác mà thôi
5
Chương 5: Lão gia Thịnh Hoành chiến đấu hai trận, toàn thắng!
6
Chương 6: Bà nội, vợ chồng, con cái, một nhà vui vẻ
7
Chương 7: Đây mới là cô gái xuyên không cần được đầu thai
8
Chương 8: Minh lan, mặc lan, như lan, hoa lan…
9
Chương 9: Bằng lòng, không bằng lòng, có bằng lòng…
10
Chương 10: Cùng là thứ nữ nhưng lại không giống nhau
11
Chương 11: Đơn vị mới, ông chủ mới, hoàn cảnh mới…
12
Chương 12: Minh Lan và ba con ngỗng ngốc ngếch
13
Chương 13: Ca vui bên chén rượu đầy, đời người thấm thoát tháng ngày được bao.[‘]
14
Chương 14: Ban huấn luyện của Khổng ma ma
15
Chương 15: Ban bồi thẩm của Khổng ma ma
16
Chương 16: Một đứa cũng không thoát
17
Chương 17: Bác cả Thịnh tới thăm, Minh Lan phát tài
18
Chương 18: Hoa Lan lấy chồng
19
Chương 19: Thịnh Hoành hăng hái thi đua, chỉnh đốn Thịnh phủ, Minh Lan được xóa nạn mù chữ
20
Chương 20: Như Lan bất bình
21
Chương 21: Trang tiên sinh xuống núi, mấy anh chị em cùng đi học
22
Chương 22: Thầy tốt đều không bắt học thêm giờ
23
Chương 23: Chàng thiếu niên mang mùa xuân đến
24
Chương 24: Trọng tài trong cuộc chiến hoa hồng
25
Chương 25: Hai cách thu dọn chiến trường
26
Chương 26: Cơm của Minh Lan, cá của Tề Hành
27
Chương 27: Ăn trưa, chuyển nhà, thi cử
28
Chương 28: Không thích vàng nén à, vậy thì bánh trôi nhá.[‘]
29
Chương 29: Không ai có thể che mưa chắn gió cho nàng cả đời, cuối cùng vẫn phải tự mình đối diện với thế giới này
30
Chương 30: Chị em giao chiến, mẹ cả bày mưu
31
Chương 31: Báo cáo phân tích hoàn cảnh sinh tồn
32
Chương 32: Báo cáo hoàn cảnh sinh tồn có dấu hiệu xấu
33
Chương 33: Bí kíp cải thiện hoàn cảnh sinh tồn
34
Chương 34: Bà nội, anh Cả, Tề Hành
35
Chương 35: Tin vui của Trường Bách
36
Chương 36: Kế hoạch lấy chồng của con gái
37
Chương 37: Không tranh giành
38
Chương 38: Matta mattatane [‘]
39
Chương 39: Nhận lỗi…Bé Minh và bé Hoằng
40
Chương 40: Gió thu toại lòng người
41
Chương 41: Anh họ, anh họ, anh họ
42
Chương 42: Chị họ, chị họ, chị họ, chị họ, chị họ【Bảng nhân vật phụ】
43
Chương 43: Cảm giác hạnh phúc này, quả nhiên phải đi so với người khác mới thấy được
44
Chương 44: … Sau này nàng biết gả cho ai?
45
Chương 45: Sự nghiệp rèn luyện chuyên môn của một tên nghe lén nghiệp dư
46
Chương 46: Nhân chứng ghi chép từ hiện trường vụ án ly hôn cổ đại
47
Chương 47: Lên kinh
48
Chương 48: Sum vầy
49
Chương 49: Nhà mới cùng người mới
50
Chương 50: Hoa Lan đến chơi
51
Chương 51: Trân châu và mắt cá
52
Chương 52: Một ngày dạo chơi ở phủ Tương Dương hầu. Phần thượng
53
Chương 53: Một ngày dạo chơi phủ Tương Dương hầu. Trung
54
Chương 54: Một ngày dạo chơi phủ Tương Dương hầu. Hạ
55
Chương 55: Con dâu gương mẫu
56
Chương 56: Làm phụ nữ không dễ
57
Chương 57: Một màn chị em
58
Chương 58: Nửa ngày dạo chơi chùa Quảng Tế
59
Chương 59: Nửa ngày dạo chơi chùa Quảng Tế. Hạ
60
Chương 60: Người mà phạm đến ta, ta tất sẽ phạm lại người
61
Chương 61: Tháng ngày thái bình
62
Chương 62: Loạn thân thìn [‘]
63
Chương 63: Bình yên sau đại loạn
64
Chương 64: Con cả con thứ, con dòng chính con vợ lẽ, Khổng Dung
65
Chương 65: Tiệc đầy tháng, nhà có tước, tai bay vạ gió
66
Chương 66: Dưới tàng hải đường, con dế, ve sầu, núi đá
67
Chương 67: Hai mối hôn
68
Chương 68: Cũ không đi, mới không đến
69
Chương 69: Ận trung thì dễ mà tận hiếu lại khó
70
Chương 70: Vẫn là anh Trường Bách được phúc nhờ vợ
71
Chương 71: Cứng nhắc
72
Chương 72: Nguyên nhân hậu quả
73
Chương 73: Bị tập kích, được cứu giúp
74
Chương 74: Đêm lạnh, mặt sông, tiết lộ, vạch trần
75
Chương 75: Nghĩ về việc nghĩ về người
76
Chương 76: Về lại nhà tổ
77
Chương 77: Con đường thăng chức an toàn của quan võ
78
Chương 78: Gà mái già hoá vịt, thế giới thật diệu kỳ
79
Chương 79: Tương lai mù mịt của ba chị em
80
Chương 80: Bản lĩnh của lão phu nhân, chỗ của dì lâm, quyết tâm của mặc lan
81
Chương 81: Hôn sự của mặc lan, như lan gào thét , minh lan ung dung
82
Chương 82: Sau quốc tang, việc vui tới cửa
83
Chương 83: Em họ, xin chào
84
Chương 84: Mặc lan lấy chồng
85
Chương 85: Sắp đến kì thi hương, hạ hoằng văn về nhà
86
Chương 86: Vợ lẽ, thiếp thất, hầu gái, đều không được
87
Chương 87: Ngày x đen tối, mọi việc không hợp, chỉ hợp bắt gian
88
Chương 88: Vứt sạch
89
Chương 89: Trời xanh tựa biển biếc
90
Chương 90: Ruộng cằn
91
Chương 91: Không thấy thì không biết, cổ đại thật kỳ diệu
92
Chương 92: Việc kết hôn của như lan
93
Chương 93: Những ngày cuối cùng đã qua
94
Chương 94: Phỏng đoán về người đằng sau một âm mưu
95
Chương 95: Hai phương thức thuyết phục
96
Chương 96: Cổ đại chết tiệt này
97
Chương 96-2: Phiên ngoại: báo cáo quá trình lên đối sách kết hôn với kẻ lừa đảo
98
Chương 97: Quyết định
99
Chương 98: Cô sáu nhà chúng tôi vốn là con vợ cả
100
Chương 99: Mấy phen bàn về vấn đề của hồi môn
101
Chương 99-2: Mấy phen bàn về vấn đề của hồi môn (2)
102
Chương 100: Suy tư lúc giao thừa
103
Chương 101: Chuẩn bị lấy chồng
104
Chương 102: Như lan lấy chồng, tạm biệt chuyện đã qua
105
Chương 103: Hana yome[‘] (thượng)
106
Chương 104: Hana yome (hạ)
107
Chương 105: Phủ ninh viễn hầu mỗi người một vẻ
108
Chương 106: Phủ ninh viễn hầu mỗi người một vẻ (hạ)
109
Chương 107: Đàn ông đúng là đến từ sao hỏa
110
Chương 108: Ba ngày tân hôn
111
Chương 109: Lại mặt
112
Chương 110: Minh lan thổ lộ, cố đình diệp sắp xếp việc nhà
113
Chương 111: Việc năm ấy, tình năm ấy, người năm ấy, còn có tiền bạc năm ấy
114
Chương 111-2: Việc năm ấy, tình năm ấy, người năm ấy, còn có tiền bạc năm ấy (2)
115
Chương 112: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (thượng)
116
Chương 113: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (trung)
117
Chương 114: Việc nhà của đương gia chủ mẫu (hạ)
118
Chương 115: Chồng đi làm về nhà
119
Chương 116: Bản báo cáo công tác một ngày của ceo
120
Chương 117: Trước khi nhận cáo mệnh
121
Chương 118: Một nhà thái hậu, thái hậu, hoàng hậu, phi tần, quốc cữu
122
Chương 119: Nếu em chết, chàng sẽ cưới em gái em sao?
123
Chương 120: Chấn chỉnh bên trong, Hải thị sinh con, sách y dược nhà họ Hạ
124
Chương 121: Đi ăn tiệm, việc nhà, việc nước, Hoa Lan, chém người
125
Chương 122: Sóng gió món chân giò hầm
126
Chương 123
127
Chương 124: Trước sau yến ẩm (Thượng)
128
Chương 125: Trước sau yến ẩm (Trung)
129
Chương 126: Trước sau yến ẩm (Hạ)
130
Chương 127: Thật ra ta chưa hiểu lòng nhau
131
Chương 128: Vợ cả đi đón vợ bé
132
Chương 129: Về một số biện pháp giải quyết vấn đề chỗ ở cho vợ bé hầu ngủ cùng con gái ngoài giá thú
133
Chương 130: Liên quan tới phương pháp giáo dục con ngoài giá thú, cùng với phân loại của phòng mama
134
Chương 131: Sách lược đối phó đối với chuyện gây buồn nôn liên tục xảy ra
135
Chương 132: Bia đỡ đạn bị kinh sợ
136
Chương 132-2: Phiên ngoại: Lư hương trầm khói thuốc, nước biếc tàn cánh hoa[‘]
137
Chương 133: Thường ma ma – người ấy sự ấy
138
Chương 134: Thường ma ma, người ấy sự ấy. Hạ
139
Chương 135: Kiến thức của Minh Lan
140
Chương 136: Hôn Tiểu Vũ – thôn Hắc Sơn, phái thực lực[‘] thỉnh thoảng thất thủ
141
Chương 137: Chuyện ẩn dật ở thôn Hắc Sơn
142
Chương 138: Sóng gió thôn Cổ Nham
143
Chương 139: Tuần trăng mật
144
Chương 140: Ân oán
145
Chương 141: Đối sách (thượng)
146
Chương 142: Đối sách (Hạ)
147
Chương 143: Phương châm chỉ đạo sinh con: Sống đến già, sinh đến già
148
Chương 144: Truy ngược về căn nguyên : Cố Đình Diệp, anh cả gọi cậu sang thương lượng
149
Chương 145: Nguồn căn đếm ngược chương 3: Cố Đình Diệp, cha cậu gọi cậu về chia tài sản
150
Chương 146: Căn nguyên, chương 2 đếm ngược: Cố Đình Diệp, tổ tiên gọi cậu về tán gẫu kìa
151
Chương 147: Căn nguyên, chương cuối. Thượng: Cớ gì không thuận minh quân, cờ xanh chuông đúc vẻ vang một đời
152
Chương 148: Nguồn căn chương cuối, hạ (hoàn serie này)
153
Chương 149: Con đường làm quan của Cố Đình Diệp
154
Chương 150: Nếu bọn họ không đi, tôi sẽ không phá tường Trừng viên
155
Chương 151: Việc hôn nhân của cô em chồng
156
Chương 152: Bậc thầy tranh đấu
157
Chương 153: Tận mắt tham quan chiến trường chờ mong đã lâu
158
Chương 154: Thời đại sau khi chuyển nhà
159
Chương 155: Vai chính vai phụ
160
Chương 156: Cuộc sống vợ chồng
161
Chương 157: Việc thiên hạ, việc nhà, việc nước!
162
Chương 158: Sống phải chiến đấu khắp nơi
163
Chương 159: Chuyện tốt sắp tới, chuyện tốt sắp tới
164
Chương 160: Bánh bao tới
165
Chương 161: Mạn Nương, Đình Xán, của hồi môn, gia sản tổ tiên, còn có cuộc sống hạnh phúc của Minh Lan
166
Chương 162: Hôm qua gió lớn, không thu tù binh
167
Chương 163: Tựa đóa sen thu đẹp tuyệt trần, cực tĩnh mà sinh nét mỹ lệ, giỏi thi từ, khéo ca phú, cầm kỳ thi họa chẳng khó ai
168
Chương 164: Bạn gái cũ, vợ hợp pháp, bài tập của bà chủ gia đình
169
Chương 165: Suy ngẫm nảy sinh từ một bà cô rốt cuộc cũng hết khổ
170
Chương 166: Làm rõ ràng suy nghĩ nào đó bị giấu kín, gió bão nổi lên, chuyện phiếm
171
Chương 167: Khai chiến, mưa gió nổi lên
172
Chương 168: Gió đông thổi, trống trận vang*: Không biết cuộc sống gian nan, phung phí cơ hội đời người, đáng đời!
173
Chương 169: Gió Đông thôi, trống trận vang (2): Con gái nhà họ Khang, càng không được vào nhà
174
Chương 170: Gió đông thổi, trống trận vang: Thê thiếp, mẹ chồng nàng dâu, chị em, mẹ con, rút củi dưới đáy nồi
175
Chương 171: Gió đông thổi, trống trận vang hồi bốn: Lần tới nàng quay lại đây sẽ là lúc dọn dẹp trong ngoài viện này một hồi
176
Chương 172: Gió Đông thôi, trống trận vang (5): Vở diễn đã mở màn, phải diễn tiếp thôi
177
Chương 173: Gió Đông thôi, trống trận vang (6): Nguyên nhân cái chết của vợ trước
178
Chương 174: Gió đông thổi, trống trận vang (7): thằng nhóc con ra đời (ghi chép đính kèm)
179
Chương 175: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong rồi: Phóng hoả, cứu hoả, Mạn Nương, Xương nhi
180
Chương 176: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong rồi: Cái giá phải trả cho chân ái (Kèm lời tác giả)
181
Chương 177: Gió thổi xong, trống cũng đánh xong: ở riêng
182
Chương 178: Chú ý chú ý
183
Chương 179: Hàng năm có thừa hộp cơm, điển cố quạt lông
184
Chương 180: Con đường thiện ác (khá rộng rãi, có bánh bao, có hộp cơm)
185
Chương 181: Đạo thế gian chẳng phân đen trắng
186
Chương 182: Đạo thế gian không ấm chẳng lạnh
187
Chương 183: Đạo thế gian, con người không phải cây cỏ, thật sự có thể vô tình
188
Chương 184: Đạo thế gian không: Phải người vô tình, là ta cố ý
189
Chương 185: Đạo thế gian: Thông minh quá bị thông minh hại
190
Chương 186: Đạo thế gian – Không phải tôi vô tình, là anh cả nghĩ
191
Chương 187: Đạo thế gian vừa chạy vừa ngoái lại, vừa đi vừa ngẫm nghĩ
192
Chương 188: Đạo thế gian nàng vẫn không hiểu
193
Chương 189: Đạo thế gian – Chân tâm bao nhiêu, yêu người chi bằng yêu mình
194
Chương 190: Đạo lý thế gian – Lòng chàng lòng em chỉ cần tri kỷ
195
Chương 191: Đạo thế gian – được cái nọ mất cái kia
196
Chương 192: Đạo thế gian – Chuyện quỷ quái
197
Chương 193: Đạo thế gian – Yêu quái
198
Chương 194: Đạo thế gian – Yêu quái 2
199
Chương 195: Đạo thế gian: Yêu quái
200
Chương 196: Đạo thế gian – Sang bên trái, sang bên phải
201
Chương 197: Đạo thế gian – Thế giới tốt đẹp như thế
202
Chương 198: Đạo thế gian – Công đường thì công đường
203
Chương 199: Đạo thế gian – Vợ chồng trên đời
204
Chương 200: Đạo thế gian – đại đạo thiên hạ
205
Chương 201: Đạo thế gian – Đạo đạo đạo
206
Chương 202: Sóng gió thời kỳ mang thai
207
Chương 203: Chuyện con gái
208
Chương 204: Ngày tiễn biệt
209
Chương 205: Tin vui mai mối
210
Chương 206: Tiễn chàng ra trận
211
Chương 207: Chuyện vụn vặt sau khi chia tay
212
Chương 208: Trước Tết sau Tết
213
Chương 209: Phong vân chia nhà
214
Chương 210: Nhân duyên ngàn dặm (Thượng)
215
Chương 211: Nhân duyên ngàn dặm (hạ)
216
Chương 212: Mọi người đều cần khen ngợi
217
Chương 213: Bà có kế Trương Lương, tôi có thang vượt tường
218
Chương 214: Gió riết ban đêm
219
Chương 215: Lựa chọn lần thứ hai
220
Chương 216: Đêm qua mưa gió đột ngột – Họa từ trong nhà
221
Chương 217: Đêm qua đột nhiên nổi mưa gió – Biến loạn kinh thành
222
Chương 218: Chung kết (Thượng)
223
Chương 219: Kết thúc (1)
224
Chương 220: Kết thúc 2
225
Chương 221: Ngoại truyện 1: Ngọc Châu
226
Chương 222: Ngoại truyện 2: Tú xảo
227
Chương 223: Ngoại truyện 3: Thúy thiền
228
Chương 224: Ngoại truyện 4: Linh nhi
229
Chương 225: Ngoại truyện 5: Tuyết tháng hai
230
Chương 226: Ngoại truyện 6: Khoá đàn hương
231
Chương 227: Ngoại truyện 6: Khoá đàn hương (2)
232
Chương 228: Ngoại truyện 7: Thẹn nắng tay che lụa, buồn xuân ngại điểm trang*
233
Chương 229: Lời cuối sách